việc của em có thể làm từ Tô Châu,” chị ấy nói. “Mỗi tháng em lên Thượng Hải hai lần họp trực tiếp. Nhưng em phải tự bảo đảm tiến độ.” Tôi nhìn căn phòng đã gần trống. “Em làm được.” “Em chuyển về vì gia đình à?” Tôi nghĩ đến Cảnh Hòa rồi trả lời thật. “Em đang quyết định vì mình muốn sống ở đâu. Gia đình là một phần, không phải toàn bộ.” Sau cuộc gọi, tôi mở bảng tính chi phí. Nếu giữ nhà, tôi phải bỏ gần hết khoản tiết kiệm cho phần trả trước sửa chữa. Tôi sẽ không còn đủ tiền đổi căn hộ thuê ở Thượng Hải như dự định. Đổi lại, tôi có một nơi thuộc về mình, một phòng làm việc nhìn xuống con kênh và quyền không bán ký ức chỉ vì người khác thấy chúng quá nặng. Tôi cũng có thể giữ nhà mà không hẹn hò với Cảnh Hòa. Khi nhận ra điều đó, câu trả lời trở nên rõ ràng. Tôi gọi ông Trần, xin rút khỏi giao dịch và chấp nhận trả khoản phí kiểm tra mà ông đã bỏ ra. Ông im lặng vài giây rồi nói ông đã đoán từ buổi xem nhà. “Tôi tưởng cô sẽ giữ vì cậu kia,” ông nói. “Tôi giữ vì tôi muốn sống ở đây.” “Còn cậu kia?” “Đó là quyết định khác.” Tôi gọi tiếp cho mẹ. Bà giận, hỏi tôi lấy tiền đâu sửa nhà. Tôi gửi bảng tính và lịch làm việc. Lần đầu tiên, tôi không nhờ Cảnh Hòa chứng minh kế hoạch của mình khả thi. Mẹ xem rất lâu rồi chỉ nói: “Ngày hai mươi tám, mọi người vẫn gặp nhau để hủy thủ tục và trả hồ sơ. Con tự nói với chú Kiến Quốc.” “Vâng.” Tối ngày thứ hai mươi sáu, tôi kéo rèm. Đèn bàn bên Cảnh Hòa đang sáng. Tôi không bật tín hiệu. Tôi chỉ đứng nhìn một lúc rồi quay vào. Tôi cần nói trước mặt tất cả những người đã yêu thương chúng tôi bằng cách gọi sai tên mối quan hệ này. Ngày thứ hai mươi tám, chúng tôi gặp nhau tại căn hộ của tôi. Ông Trần đến nhận khoản phí, mẹ tôi mang hồ sơ, Lục Kiến Quốc mang theo bản đề nghị mua lại. Thanh Du không có mặt; đây chưa bao giờ là