câu chuyện của cô ấy. Cảnh Hòa đứng gần cửa chính. Anh không đến cạnh tôi, không hỏi tôi đã quyết gì. Tôi trả khoản phí cho ông Trần và xin lỗi vì thay đổi. Sau khi ông rời đi, tôi đặt hai tập hồ sơ bán nhà lên bàn. “Con rút căn hộ khỏi giao dịch,” tôi nói. “Con đã có kế hoạch sửa chữa và thỏa thuận làm việc từ Tô Châu. Con giữ nhà vì đây là nơi con muốn sống, không phải vì ai yêu cầu.” Mẹ tôi định nói, nhưng nhìn bảng chi phí rồi dừng lại. Lục Kiến Quốc hỏi: “Vậy để nhà chú mua một nửa chi phí sửa? Sau này hai đứa vẫn là người một nhà.” “Cháu cảm ơn chú, nhưng cháu tự lo được. Và cháu còn một việc phải sửa.” Tôi quay sang Cảnh Hòa. Tim đập mạnh, nhưng lần này tôi không dùng hài hước. “Cháu không muốn tiếp tục làm em gái của Cảnh Hòa.” Căn phòng im lặng. Mẹ tôi nhìn tôi, rồi nhìn anh. Mẹ Cảnh Hòa khẽ đặt cốc xuống. Lục Kiến Quốc mở miệng nhưng không nói được gì. Tôi tiếp tục trước khi sự im lặng biến thành nơi trốn mới. “Cháu đã yêu anh ấy từ rất lâu. Cháu từng nghĩ nói ra sẽ phá quan hệ hai nhà, nên cháu dùng cách gọi anh trai để giữ mọi thứ đứng yên. Đó là lựa chọn của cháu, và cháu chịu trách nhiệm. Hôm nay cháu không yêu cầu mọi người đồng ý thay Cảnh Hòa. Cháu chỉ yêu cầu mọi người đừng gọi cháu là em gái anh ấy nữa.” Tôi đã chuẩn bị cho khả năng Cảnh Hòa từ chối. Tôi cũng đã giữ căn nhà trước khi nói ra, để lời từ chối ấy không thể lấy mất lựa chọn khác của tôi. Cảnh Hòa bước đến, nhưng chỉ đứng cách tôi một cánh tay. “Anh xin lỗi vì bữa cơm hôm đó,” anh nói trước mặt hai gia đình. “Anh đã chậm sửa lời, dù biết sự im lặng từng làm Vãn Chi tổn thương. Anh không coi cô ấy là em gái. Chưa từng.” Lục Kiến Quốc thở dài. “Hai đứa từ nhỏ—” “Chính vì từ nhỏ nên bọn con càng phải tự gọi tên quan hệ hiện tại,” Cảnh Hòa đáp. “Gia đình không thể trả lời thay.” Rồi