anh nhìn tôi. “Vãn Chi, anh yêu em. Nhưng anh không hỏi em có ở lại Tô Châu vì anh không. Anh cũng không hỏi em có muốn hai nhà ghép lại không.” “Vậy anh hỏi gì?” “Em có muốn bắt đầu hẹn hò với anh như hai người trưởng thành, bình đẳng và có quyền nói không không?” Tôi nghe mẹ hít vào thật khẽ. Đây không phải lời cầu hôn trước đám đông, không phải một kế hoạch đời người được người lớn tán thành sẵn. Chỉ là một câu hỏi về bước đầu tiên. “Tôi đồng ý hẹn hò,” tôi nói. “Không đồng ý để anh tự quyết thay. Không đồng ý cưới ngay. Cũng không đồng ý anh bỏ dự án vì tôi.” Khóe miệng Cảnh Hòa cong lên. “Anh đồng ý cả ba điều.” “Còn một điều.” “Em nói đi.” “Sau này có chuyện gì, không được dùng chăm sóc thay cho câu trả lời.” “Được.” “Và tôi cũng không dùng chữ người nhà để khóa miệng anh.” “Được.” Lục Kiến Quốc nhìn hai chúng tôi rồi lắc đầu, nhưng vẻ mặt đã dịu đi. “Vậy nhà vẫn là hai căn?” “Vẫn là hai căn,” tôi đáp. Mẹ tôi hỏi: “Còn bức tường ban công?” Tôi lấy chiếc chìa khóa nhỏ đặt lên bàn. “Khi sửa đúng thủ tục, hai bên cùng đồng ý thì mở lại cánh cửa. Bức tường vẫn giữ.” Mẹ Cảnh Hòa bật cười. “Có cửa mà vẫn xây tường?” Cảnh Hòa nhìn tôi. “Có ranh giới thì cánh cửa mới là lựa chọn.” Lần này, tôi không cần anh nói thay. Nhưng câu ấy đúng. Sau buổi gặp, Cảnh Hòa cùng tôi đi dọc con kênh. Đây là cuộc hẹn đầu tiên, dù cả hai đã từng đi con đường này hàng nghìn lần. “Anh đã trả lời dự án chưa?” tôi hỏi. “Anh nhận. Mỗi tháng đi Thâm Quyến hai đợt, tổng cộng khoảng mười ngày. Công ty đồng ý thử sáu tháng.” “Anh thương lượng trước hay sau bữa cơm?” “Trước. Nhưng anh không muốn dùng kết quả đó để đổi câu trả lời của em.” “Anh tiến bộ rồi.” “Em cũng vậy.” “Ở đâu?” “Em công khai tỏ tình trước hai gia đình.” Tôi dừng bước. “Anh đừng nhắc lại với giọng đắc ý.” “Anh không đắc ý.” “Khóe miệng anh đang cười.” “Anh vui.” Hai chữ đơn giản khiến tôi