Ngay trước lúc chụp bức ảnh gia đình trăm năm, tôi nhấc tấm bảng gỗ khỏi chiếc ghế chính giữa. Bốn chữ ghi vai trò của một nàng dâu đại diện biến mất dưới bàn tay tôi. Hơn ba mươi người thân cùng im tiếng. Người phụ trách máy ảnh vẫn chờ, còn bác Quang Dụ đứng sau hàng đầu với vẻ mặt nặng như trời sắp mưa. Phó Cảnh Tuyên rời vị trí bên cạnh. Anh lấy chiếc ấn đá của người đại diện ra khỏi hộp, để nó trên bàn cùng cặp nhẫn. Chú Trường Lâm bật dậy, hỏi anh có hiểu mình vừa từ bỏ điều gì hay không. Anh nói mình hiểu rất rõ. Rồi máy ảnh được hạ xuống. Những chiếc điện thoại quanh đại sảnh cũng không còn chĩa vào hai chúng tôi. Cảnh Tuyên nhìn bàn tay chưa đeo nhẫn của tôi và hỏi một câu chỉ có ý nghĩa khi buổi trình diễn đã kết thúc. Nếu không còn ai làm chứng, tôi có còn muốn giữ chiếc nhẫn ấy không? Một trăm hai mươi ngày trước, tôi chưa biết câu trả lời. Tôi là Tạ Minh Dao, hai mươi chín tuổi, làm nghề thiết kế không gian triển lãm. Hôm ấy, tôi đang quỳ giữa một gian triển lãm trên sườn dốc Nam Ngạn, dùng băng giấy đánh dấu lối đi cho khách, thì nhận được tin Tạ Minh Châu biến mất. Gian phòng vốn là một nhà kho cũ nhìn ra sông. Tiếng máy khoan vọng trên trần, mùi sơn mới còn chưa tan. Tôi phải hoàn thành lối đi trước năm giờ chiều, nếu không đội lắp đặt sẽ không kịp đưa những tủ kính nặng vào vị trí. Nhưng tin nhắn của Minh Châu chỉ có đúng bảy chữ. “Chị, em không đi đăng ký đâu.” Bên dưới là ảnh một tờ giấy viết tay. Minh Châu nói em muốn đến Cảnh Đức Trấn học phục chế gốm, không muốn lấy một người gần như chưa từng nói chuyện. Em xin lỗi vì đã để tôi phải đối diện với mọi người, nhưng nếu hôm nay quay về, em sẽ không còn cơ hội tự chọn nữa. Tôi vừa đọc xong, bác Quang Dụ đã gọi tới. “Cháu đang ở đâu?” “Ở chỗ làm.” “Về nhà tổ ngay. Minh Châu gây chuyện rồi.” “Tờ đơn đăng ký kết hôn còn chưa