ký. Em ấy từ chối thì không gọi là gây chuyện.” Đầu dây bên kia im lặng hai giây. Sau đó bác Quang Dụ nói chậm từng chữ: “Ngày mai hai gia đình gặp mặt. Cuối tháng là lễ trăm năm. Nếu bên kia biết người được chọn bỏ đi, tên của Minh Châu sẽ bị gạch khỏi danh sách gia đình. Căn phòng con bé đang ở cũng phải trả lại. Cháu hiểu chưa?” Tôi hiểu rất rõ. Đó không phải luật pháp, càng không liên quan đến tài sản cá nhân của Minh Châu. Đó là cách những người lớn trong gia đình khiến một người trẻ cảm thấy mình không còn nơi quay về. Một cái tên bị rút khỏi gia phả, một căn phòng ở nhà tổ bị khóa, những lời giới thiệu công việc biến mất. Không thứ nào đủ sức nhốt người, nhưng cộng lại thì đủ làm người ta sợ. Tôi nhìn những vạch băng giấy trên sàn. Lối đi tôi vừa sửa rộng thêm mười lăm phân để người dùng xe lăn có thể rẽ. Trong công việc, một lối thoát không phải lời hứa. Nó phải thật sự đủ rộng để người ta đi qua. Tôi giao phần còn lại cho trợ lý, rồi bắt xe về nhà tổ. Trùng Khánh hôm đó mưa bụi. Xe đi qua ba tầng đường, vòng xuống chân dốc rồi lại leo lên. Nhà tổ bên tôi nằm trên một sườn đồi cũ, nhà bên Cảnh Tuyên ở sườn đối diện. Hai nơi nhìn thấy đèn của nhau qua một khúc sông. Người lớn thường kể rằng một trăm năm trước, hai gia đình từng tranh nhau lối vận chuyển hàng ở bến nước. Sau một trận xô xát, họ hòa giải bằng một bữa cơm, rồi cứ mỗi hai mươi năm lại cử một đôi vợ chồng trẻ đứng tên đại diện cho buổi lễ chung. Ngày nay chẳng còn bến hàng nào. Nghi lễ chỉ còn là bức ảnh, bữa cơm và hai người cầm ấn đứng giữa. Nhưng với bác Quang Dụ và chú Trường Lâm, chiếc ghế giữa vẫn quan trọng hơn người ngồi trên đó. Khi tôi bước vào phòng khách, bác Quang Dụ đang yêu cầu hai người họ hàng tìm địa chỉ trường học của Minh Châu. Tôi đặt túi xuống bàn. “Không ai được kéo Minh Châu về.” Bác Quang