sông. Anh là kỹ sư thiết kế ánh sáng đô thị, chuyên làm những lối đi công cộng và các khoảng sân ban đêm. Chúng tôi chỉ trao đổi vài câu về độ chói của đèn bậc thang. Ấn tượng duy nhất của tôi là anh nói ít, nhưng khi nghe thì không nhìn điện thoại. Chú Trường Lâm giới thiệu: “Gia Hạo có việc đột xuất. Cảnh Tuyên sẽ thay nó hoàn thành trách nhiệm.” Hai chữ “trách nhiệm” được nói như thể anh đã được chọn từ đầu. Cảnh Tuyên không ngồi xuống ngay. Anh nhìn quanh phòng, rồi hỏi: “Người được chọn bên này đang ở đâu?” Bác Quang Dụ đáp: “Minh Châu cũng có việc. Minh Dao sẽ thay.” Ánh mắt Cảnh Tuyên dừng trên tôi. Không ngạc nhiên, không dò xét, chỉ rất tỉnh táo. “Cô ấy tự nguyện chứ?” “Chuyện trong nhà chúng tôi đã thống nhất.” “Tôi hỏi Minh Dao.” Lần đầu tiên trong căn phòng ấy, có người gọi đúng tên tôi trước khi gọi vai trò. Tôi đáp: “Tôi tự đề nghị. Nhưng có điều kiện.” “Cô nói đi.” “Thời hạn một trăm hai mươi ngày. Mỗi người giữ tài chính, công việc và nơi làm việc riêng. Không ép thân mật. Không ai được dùng Minh Châu làm lý do kéo tôi ở lại. Sau lễ, bất kỳ ai cũng có quyền đề nghị chấm dứt.” Cảnh Tuyên nghe xong, quay sang chú Trường Lâm. “Phía cháu cũng như vậy.” Chú Trường Lâm cau mày. “Cảnh Tuyên, chuyện này đã bàn ở nhà.” “Bàn ở nhà không thay cho đồng thuận của người đăng ký.” Anh nhìn tôi lần nữa. “Cô có luật sư chưa?” “Chưa.” “Tôi biết một người, nhưng cô không nên dùng chung luật sư với tôi. Tôi sẽ gửi danh sách ba văn phòng độc lập. Cô tự chọn.” Bác Quang Dụ gõ ngón tay xuống bàn. “Hai đứa định biến buổi gặp gia đình thành buổi thương lượng à?” Tôi cầm chén trà nguội lên, uống một ngụm rồi đặt xuống. “Nếu mọi người muốn hai người trưởng thành kết hôn, ít nhất phải để họ nói về cuộc sống của mình.” Cảnh Tuyên kéo chiếc ghế đối diện tôi ra. “Tôi đồng ý.” Đó là lần đầu tiên chúng tôi đứng cùng phía. Không phải vì yêu, cũng không phải vì tin nhau. Chỉ vì trong một