cô nói trực tiếp. Tôi sẽ không coi im lặng là đồng ý.” Tôi đáp: “Anh cũng vậy. Đừng tự quyết định rằng im lặng là đang bảo vệ tôi.” Anh hơi khựng lại, như thể tôi vừa vô tình chạm đúng một điểm anh không muốn ai thấy. Sau khi nhận giấy chứng nhận, chúng tôi đứng dưới mái hiên của cơ quan đăng ký. Hai gia đình chờ ở cuối bậc thang để chụp ảnh. Tôi lấy nhẫn trong túi ra. Cảnh Tuyên cũng làm như vậy. “Có người nhìn rồi,” tôi nói. Anh đeo nhẫn vào tay. “Vậy bắt đầu thôi.” Tám ngày sau, chúng tôi chuyển vào một căn hộ thuê nằm giữa hai sườn dốc. Đó là đề xuất của Cảnh Tuyên. Nếu ở nhà tổ bên nào, người còn lại sẽ giống khách. Căn hộ có hai phòng ngủ, hai bàn làm việc và một hành lang ngắn với hai ngọn đèn điều khiển riêng. Tôi đến trước, thấy thợ khóa đang thay ổ cửa phòng ngủ phía trong. “Tôi không yêu cầu đổi khóa,” tôi nói. Cảnh Tuyên đứng cạnh cửa sổ, kiểm tra lại hai chùm chìa khóa. “Ổ cũ chỉ có một chìa. Cô nên có khóa do mình chọn.” Anh đặt cả hai chùm lên bàn, không tự giữ bản dự phòng. “Phòng bên trái gần cửa sổ hơn, buổi sáng sáng. Phòng bên phải yên hơn. Cô chọn trước.” “Tôi chọn bên phải. Tôi thường làm việc muộn.” “Được.” Anh nhận phòng còn lại mà không nói câu nhường nhịn khách sáo nào. Điều đó làm tôi dễ chịu hơn. Tôn trọng không phải cứ đẩy mọi thứ tốt hơn cho người khác. Đôi khi chỉ là hỏi rồi chấp nhận câu trả lời. Tối đầu tiên, chúng tôi ngồi hai đầu bàn ăn, bàn về lịch xuất hiện trước gia đình. Tôi có ba ngày phải ở công trường triển lãm. Anh có hai đêm kiểm tra hệ thống đèn ở một quảng trường trên dốc. Cả hai thống nhất không cần báo từng giờ, chỉ nói nếu có bữa cơm gia đình đột xuất. Tôi dán tờ lịch lên tủ lạnh. Cảnh Tuyên lấy bút, kẻ một đường ở ngày thứ một trăm hai mươi. “Sau buổi chụp gia đình,” anh nói, “chúng ta sẽ ngồi lại. Nếu cô muốn kết thúc, tôi phối hợp ngay.” Tôi nhìn đường mực