chuyển địa chỉ. Nhưng em phải tự nói.” Minh Châu cúi đầu. “Em tưởng chị sẽ bảo cứ trốn đi, phần còn lại chị lo.” “Từng nghĩ như vậy.” Tôi nhìn tờ lịch trên tủ lạnh. “Nhưng nếu chị đứng thay mãi, em sẽ không bao giờ được coi là người tự quyết.” Cảnh Tuyên đang rót nước phía sau tôi. Anh không tham gia cuộc nói chuyện, chỉ đặt cốc xuống rồi đi vào phòng. Khi cuộc gọi kết thúc, tôi thấy trên bàn có một mảnh giấy nhỏ. “Cô làm đúng,” anh viết. “Mở lối không có nghĩa đi thay.” Tôi cầm mảnh giấy sang gõ cửa phòng anh. “Anh nghe hết à?” “Căn hộ không cách âm tốt.” “Anh có người nào cũng đang trốn không?” Ánh mắt anh dừng lại một nhịp. “Tại sao cô hỏi vậy?” “Vì anh hiểu chuyện này quá rõ.” Cảnh Tuyên dựa tay lên khung cửa. “Trong mỗi gia đình đều có người muốn đi và người nghĩ giữ lại là yêu thương.” “Câu trả lời rất an toàn.” “Vì câu hỏi của cô chưa cần một câu trả lời nguy hiểm.” Anh nói xong thì khép cửa, không hẳn để né tránh, mà như người đã đặt một ranh giới. Tôi tôn trọng nó. Dù vậy, open loop đầu tiên đã mở ra trong đầu tôi: Phó Gia Hạo thật sự đang ở đâu, và vì sao Cảnh Tuyên không bao giờ trách anh ta vắng mặt? Câu trả lời đến bằng một chiếc túi đựng dao bếp. Ngày thứ bốn mươi lăm, một người giao hàng mang đến căn hộ một gói dài, người nhận là Cảnh Tuyên. Anh chưa về. Tôi gọi hỏi có cần đưa vào trong không. “Cô để cạnh bàn giúp tôi. Đừng mở, bên trong có vật sắc.” Tối đó, anh mở gói trước mặt tôi. Bên trong là bộ dao làm bếp đã cũ, được bọc kỹ bằng vải, kèm một tờ giấy. Cảnh Tuyên đọc xong, gấp lại ngay. “Của Gia Hạo?” tôi hỏi. Anh nhìn tôi. “Cô đoán thế nào?” “Tôi từng nghe người nhà nói Phó Gia Hạo học quản lý nhà hàng, nhưng trong ảnh cũ anh ấy luôn đứng trong bếp. Một người bỏ đi đột ngột mà vẫn nhớ gửi dụng cụ nghề nghiệp cho anh giữ, nghĩa là anh biết anh ấy đi đâu.” Cảnh Tuyên không phủ nhận. “