Gia Hạo đang làm đầu bếp ở Thành Đô. Cậu ấy an toàn.” “Vậy anh không phải chú rể được chọn từ đầu.” Anh đặt tay lên túi vải. “Không.” Câu trả lời quá thẳng khiến tôi nhất thời không biết hỏi gì tiếp. “Nhà anh nói anh được chọn.” “Họ nói tôi sẽ hoàn thành trách nhiệm. Không nói tôi có tên trong thỏa thuận đầu tiên.” “Anh tự nguyện thay anh ấy?” “Đúng.” “Vì sao không nói với tôi?” Cảnh Tuyên im lặng. Ngoài cửa sổ, một đoàn tàu chạy qua tòa nhà đối diện, ánh sáng quét thành một vệt dài trên trần. “Ngày đầu, cô cần biết người ký với cô có tự nguyện hay không. Tôi đã trả lời điều đó. Cô không cần phải tin rằng hai bên cân bằng mới dám bảo vệ Minh Châu.” “Tôi có quyền biết mình đang kết hôn với một người thay thế giống mình.” “Cô nói đúng.” Anh không biện hộ. Sự thừa nhận làm cơn giận của tôi mất chỗ bám, nhưng không biến mất. “Tờ giấy kia là gì?” “Lời nhờ giữ đồ. Và một phần lý do Gia Hạo từ chối.” “Tôi muốn đọc, nếu anh ấy đồng ý.” “Tôi sẽ hỏi.” Hai ngày sau, Gia Hạo gửi lời đồng ý. Cảnh Tuyên đặt lá thư của anh họ trẻ lên bàn. Tôi mang lá thư Minh Châu đã gửi từ trước ra. Hai tờ giấy nằm cạnh nhau dưới ngọn đèn bếp. Minh Châu viết rằng em không muốn dành cả đời phục vụ một vị trí mà bất kỳ cô gái nào ngoan ngoãn cũng có thể ngồi vào. Gia Hạo viết rằng anh không ghét Minh Châu, nhưng càng không muốn cả hai biến sự im lặng thành lời đồng ý. Anh chọn làm đầu bếp vì lần đầu đứng trong bếp, kết quả tốt hay xấu đều mang tên anh, không mang tên người đại diện của gia đình. Tôi đọc xong, ngẩng lên. “Anh biết thư của Minh Châu từ lúc nào?” “Chỉ biết cô ấy từ chối. Hôm nay mới đọc đủ.” “Còn người lớn biết cả hai bên đều từ chối?” “Biết.” “Vậy họ cố tình để tôi nghĩ anh là người được chọn chính thức.” “Và để tôi nghĩ cô chỉ được gọi về sau khi Minh Châu bỏ đi, không phải người chủ động đề nghị.” Tôi dựa