không được cản nghề của cô.” “Tôi đang hỏi điều anh muốn, không xin phép.” Cảnh Tuyên xoay cây bút, nghĩ một lúc. “Tôi muốn làm lại hệ thống đèn cho con đường bậc thang từ bến xe lên khu dân cư cũ. Đề án không lớn, tiền cũng không nhiều. Nhưng người già ở đó phải dùng đèn điện thoại để đi buổi tối.” “Vậy nhận đi.” “Cô cũng không hỏi lịch gia đình của tôi.” “Tôi đang học anh.” Từ hôm ấy, chúng tôi không còn chia cuộc sống thành phần thật và phần diễn rõ ràng như trước. Cảnh Tuyên đến xem gian triển lãm tôi hoàn thành, không vì có người thân ở đó. Tôi đi cùng anh khảo sát con dốc buổi tối, mang theo thước đo khoảng cách giữa các bậc, dù không ai chụp ảnh. Anh vẫn không nắm tay tôi khi xuống dốc. Chỉ đi thấp hơn một bậc, để nếu tôi trượt sẽ có người đỡ mà không cần kéo. Tôi vẫn không gọi anh là chồng trước mặt bạn bè. Nhưng khi một đồng nghiệp hỏi người đi cùng là ai, tôi không nói “đối tác trong thỏa thuận”. Tôi nói tên anh. Một tối mưa lớn, điện trong khu nhà chập chờn. Hai ngọn đèn hành lang cùng tắt. Tôi mở cửa phòng đúng lúc Cảnh Tuyên bước ra với đèn cầm tay. “Cô đứng yên, sàn gần hộp điện có nước.” Anh kiểm tra rồi gọi ban quản lý. Không tự sửa phần điện chung vì biết đó không thuộc quyền của mình. Chúng tôi ngồi chờ ngoài phòng khách, mỗi người cầm một cốc nước ấm. Trong bóng tối, tôi hỏi: “Nếu không có lễ trăm năm, anh có từng nghĩ đến kết hôn không?” “Có.” “Với ai?” “Chưa có người cụ thể.” “Câu trả lời khôn ngoan.” “Còn cô?” “Tôi từng nghĩ chỉ cần gặp người không bắt mình gánh thay là được.” “Tiêu chuẩn thấp quá.” “Sau này tôi nâng rồi.” “Nâng thành gì?” Tôi nghe tiếng mưa đập vào cửa kính. “Người đó phải biết hỏi trước khi sửa đèn hành lang.” Cảnh Tuyên cười trong bóng tối. Một lát sau anh nói: “Vậy tiêu chuẩn mới vẫn khá thấp.” “Anh thử không đạt xem.” Khi điện sáng lại, chiếc nhẫn của tôi nằm trong hộp trên kệ. Tôi nhìn nó, bất chợt nghĩ nếu đeo lên