Nếu cháu còn nói bằng giọng đó, cả tên cháu cũng có thể bị rút khỏi vị trí đại diện.” Tôi tháo chiếc nhẫn đặt lên bàn trong một giây, rồi lại cầm lên. “Vị trí ấy là thứ bác cần cháu giữ. Đừng dùng nó để dọa cháu.” Tôi đeo nhẫn lại vì trong phòng vẫn có người nhìn. Nhưng lần đầu tiên, tôi cảm thấy quy tắc ấy không còn bảo vệ mình nữa. Nó giống một sợi dây buộc tôi vào vai diễn mà hai gia đình đang muốn kéo dài vĩnh viễn. Trên đường về, tôi nói với Cảnh Tuyên: “Chúng ta phải công khai việc cả hai đều là người thay thế.” “Công khai với ai?” “Toàn bộ người dự lễ. Để Minh Châu và Gia Hạo tự nói. Khi mọi người biết ngay từ đầu chiếc ghế đã trống, bác Quang Dụ và chú Trường Lâm không thể dùng danh dự để đổ hết lên một người.” Cảnh Tuyên im lặng quá lâu. “Tôi không đồng ý,” anh nói. “Tại sao?” “Vì người đứng giữa đại sảnh chịu phản ứng đầu tiên sẽ là cô. Nhà bên tôi có thể nói tôi bị cô lôi kéo. Nhà bên cô có thể nói cô phá nghi lễ để trốn trách nhiệm.” “Tôi biết.” “Cô không biết họ sẽ nói đến mức nào.” “Vậy anh định làm gì?” “Tôi trả ấn, nhận rằng tôi từ chối trước. Cô hoàn thành buổi lễ, sau đó rời đi theo thỏa thuận.” Tôi quay hẳn sang anh. “Anh lại muốn nhận hết?” “Đây là cách ít tổn hại nhất.” “Cho ai?” “Cho cô.” “Anh không được tự quyết điều gì tốt cho tôi.” “Minh Dao, không phải lần nào cùng bước ra trước đám đông cũng là bình đẳng. Có người sẽ bị nhắm vào nhiều hơn.” “Và anh nghĩ giấu kế hoạch, tự biến mình thành người có lỗi, rồi đưa tôi một lối ra sạch là tôn trọng sao?” Giọng tôi cao lên. Người lái xe phía trước nhìn qua gương rồi lập tức quay đi. Cảnh Tuyên nói nhỏ: “Tôi chỉ không muốn cô mất những thứ không cần mất.” “Anh có biết tôi thật sự sợ mất gì không?” Anh không đáp. Tôi cười, nhưng cổ họng đau rát. “Anh không biết. Vì anh chưa từng hỏi tôi có muốn ở lại sau ngày thứ một trăm