hai mươi hay không.” Cảnh Tuyên nhìn tôi. Trong mắt anh có một sự chấn động rất ngắn, rồi bị ép xuống. “Cô cũng chưa từng nói.” “Vì lần nào nhắc đến ngày đó, anh cũng chuẩn bị giấy tờ để tôi đi.” “Có lối ra thì việc ở lại mới tự nguyện. Chính cô từng đồng ý.” “Đúng. Nhưng anh chỉ xây lối ra. Anh chưa từng nói mình có muốn tôi ở lại không.” Xe dừng trước tòa nhà. Tôi bước xuống trước. Cảnh Tuyên không đuổi theo, nhưng lúc cửa thang máy sắp khép, anh đưa tay chặn lại. “Tôi muốn,” anh nói. Tôi nhìn anh. Anh tiếp: “Nhưng nếu nói ra khiến cô thấy mắc nợ, tôi thà không nói.” “Anh lại quyết định cảm giác của tôi.” Cửa thang máy khép giữa chúng tôi. Tôi lên nhà một mình. Ba ngày sau, tôi tìm thấy trên bàn làm việc chung một tập giấy. Không phải đơn chấm dứt hôn nhân, mà là bản tường trình Cảnh Tuyên dự định đọc ở lễ. Anh nhận toàn bộ trách nhiệm về việc che giấu Gia Hạo, xác nhận tôi không biết gì và đề nghị hai gia đình để tôi rời khỏi vai đại diện sau buổi chụp. Kèm theo đó là chìa khóa căn hộ và một tờ ghi chú. “Nếu cô cần không gian, tôi có thể chuyển đi trước. Tiền thuê đã chia đến hết tháng. Mọi lựa chọn vẫn thuộc về cô.” Tôi đọc đi đọc lại hai chữ “rời khỏi”. Cơn giận trong xe chưa kịp nguội lại biến thành một cảm giác trống rỗng. Có thể Cảnh Tuyên thật sự muốn tôi ở lại. Nhưng trên giấy, anh vẫn chuẩn bị cho một kết thúc hoàn hảo: anh chịu trách nhiệm, tôi không mất danh dự, hai người chia tay đúng hạn. Không ai ép ai. Không ai làm phiền ai. Một lối ra sạch đến mức không còn chỗ cho mong muốn. Tối đó, tôi thu vài bộ quần áo, sang ở nhà một người bạn. Khi kéo vali qua hành lang, Cảnh Tuyên mở cửa phòng. Anh nhìn chiếc vali rồi dừng cách tôi hai bước. “Cô đi bao lâu?” “Hai đêm. Tôi cần nghĩ.” “Có cần tôi gọi xe không?” “Không.” “Được.” Anh lấy chìa khóa phòng tôi đặt lên kệ, đẩy về phía tôi. “Cô giữ cả chìa nhà.