Cô đừng nhận phần đó.” Tôi suýt bật cười. Hóa ra hai người trẻ cũng phải học cùng bài với chúng tôi. Cảnh Tuyên đến sau. Anh không biết tôi ở đó. Khi thấy tôi, anh dừng ngoài cửa. “Tôi có thể vào không?” Tôi gật đầu. Bốn người ngồi quanh chiếc bàn nhỏ. Không ai có ghế chính giữa. Minh Châu đặt đoạn ghi âm đã gửi cho bác Quang Dụ lên bàn. Gia Hạo đặt lá thư có chữ ký của mình bên cạnh. Minh Châu nói: “Em sẽ tự nói ở buổi lễ. Nếu bị gạch tên, em chấp nhận. Nhưng em không chấp nhận để chị mang danh thay em suốt đời.” Gia Hạo tiếp lời: “Tôi cũng vậy. Tôi sẽ nói tôi từ chối trước. Không phải Cảnh Tuyên xúi, càng không phải Minh Dao phá.” Cảnh Tuyên nhìn hai người. “Hai em biết sau đó có thể mất chỗ ở nhà tổ và những mối quan hệ gia đình không?” “Biết,” Gia Hạo đáp. “Tôi đã thuê phòng gần chỗ làm. Tôi không cần anh giữ đồ nghề nữa.” Minh Châu nói: “Em chưa đủ tiền mở xưởng, nhưng em có thể học tiếp. Nếu quay về chỉ để giữ tên, sau này em sẽ trách tất cả mọi người, kể cả chị.” Tôi nhìn em họ. Lần đầu tiên, tôi không thấy một người cần được cứu. Tôi thấy một người đang tự bước qua lối ra mình đã chọn. Tôi mở bản sơ đồ chỗ ngồi của buổi chụp. “Vậy chúng ta không biến lễ thành cuộc tố cáo,” tôi nói. “Không ai giành micrô, không ai kể lể. Chúng ta chỉ sửa đúng tên.” Tôi chỉ vào hai vị trí giữa. “Ban nghi lễ dùng bảng vai trò thay tên người. Tôi sẽ mang hai bảng tên thật. Minh Châu và Gia Hạo tự xác nhận việc từ chối. Cảnh Tuyên trả ấn nếu anh muốn. Còn tôi tháo bảng ‘nàng dâu đại diện’. Khi không còn vai thay thế, hai gia đình phải lựa chọn: chụp ảnh với những con người thật, hoặc để ghế trống.” Gia Hạo hỏi: “Nếu họ đuổi cả bốn người ra?” “Thì ít nhất bức ảnh ấy sẽ ghi đúng sự thật.” Cảnh Tuyên nhìn sơ đồ, rồi nhìn tôi. “Cô chắc chứ?” “Tôi không cần anh nhận trách nhiệm thay.” “Tôi biết.” “Tôi cũng không cần