ghế ở cuối hàng, không đứng cạnh nhau như một đôi bị sắp xếp, mà đứng giữa những người họ tự chọn. Bác Quang Dụ vẫn ngồi ghế đầu. Chú Trường Lâm cuối cùng cũng ngồi xuống. Bức ảnh được chụp mà không có ai cầm ấn, không có nàng dâu đại diện, không có chú rể thay thế. Trước khi bấm máy, người phụ trách đọc từng cái tên theo thứ tự để kiểm tra. Mỗi người nghe tên mình thì đáp một tiếng. Khi đến Minh Châu, em trả lời rõ ràng. Đến Gia Hạo, anh cũng đáp. Không ai phải trả lời thay ai. Cuối cùng, ông ấy đọc tên tôi và Cảnh Tuyên, không thêm chức danh nào phía sau. Khoảnh khắc ấy chỉ kéo dài chưa đầy một phút, nhưng tôi thấy nó quan trọng hơn mọi bài diễn văn về hòa giải. Một trăm năm qua, bức ảnh luôn cần người lấp đủ vị trí. Hôm nay, lần đầu tiên người ta kiểm tra xem người trong vị trí ấy có đúng tên hay không. Tôi nghe Cảnh Tuyên đáp “có” ngay bên cạnh. Không phải lời hứa với gia tộc, chỉ là xác nhận anh đang hiện diện bằng chính mình. Tôi cũng đáp một tiếng, đủ lớn để hàng ghế cuối nghe thấy. Đèn máy ảnh lóe lên một lần. Khi người phụ trách báo đã chụp xong, những chiếc điện thoại giơ quanh phòng cũng hạ xuống. Khách bắt đầu tản ra. Không còn một ống kính nào hướng về phía chúng tôi nữa. Tôi nhìn bàn tay mình. Chiếc nhẫn vẫn nằm cạnh tấm thẻ vai trò bị tháo. Theo thỏa thuận, đây là lúc chúng tôi không cần đeo. Cảnh Tuyên đứng đối diện tôi. Anh không cầm nhẫn lên trước, cũng không dùng lời vừa nói ở đại sảnh để buộc tôi trả lời. “Minh Dao,” anh hỏi, “nếu từ giờ không còn ai nhìn, em có còn muốn đeo chiếc nhẫn ấy không?” Lần đầu anh đổi cách xưng hô. Không quá thân mật để chiếm lấy câu trả lời, chỉ đủ gần để tôi biết anh đang hỏi bằng tên thật của mình. Tôi cầm chiếc nhẫn lên. “Trước khi trả lời, em có một điều kiện mới.” “Em nói đi.” “Không còn một trăm hai mươi ngày. Không ai được gánh thay mong muốn của người kia.