Sáng diễn ra lễ nhập gia phả, trời mưa từ lúc chưa sáng. Phủ Ninh treo đèn đỏ dọc ba khoảng sân. Nhân viên truyền thông dựng máy quay bên ngoài phòng thờ, khách mời đứng dưới mái hiên nói về cuộc đoàn tụ hiếm có của một gia đình danh giá. Không ai nhắc đến tám chiếc bàn đang trống ở Xưởng Thanh Kiều. Tôi đến bằng xe thuê cùng cô Lưu. Gia Hân đến sau, kéo một chiếc vali nhỏ. Cô đã trả căn hộ vào sáng đó. Duy An đứng ở cổng với hai thành viên hội đồng. Anh chỉ xác nhận phiên họp đã được thông báo hợp lệ, rồi đưa chúng tôi bản danh sách người tham dự. “Sau nghi thức, bốn thành viên sẽ yêu cầu mở họp,” anh nói. “Nếu bên Ninh thị ngăn đại diện thợ vào, cuộc họp chuyển sang văn phòng quỹ.” “Tôi hiểu.” “Cô vẫn có quyền không tham gia nghi thức.” Tôi nhìn cánh cửa phòng thờ. “Tôi sẽ tham gia. Họ đã dùng tên tôi để mời từng ấy người. Tôi muốn chính họ nghe tôi nói tên ấy thuộc về ai.” Anh gật đầu, không chúc tôi may mắn. Có lẽ anh biết chuyện này không nên phụ thuộc vào may mắn. Tô Mạn Thanh chờ trong phòng thay đồ. Bà chuẩn bị cho tôi một chiếc váy giống màu váy của Gia Hân và đặt chiếc vòng ngọc của bà nội trên bàn. “Con đeo nó đi,” bà nói. “Hôm nay đừng làm cha con khó xử.” “Tám người ở xưởng đang nghỉ việc.” “Sau hôm nay, cha con sẽ giải quyết.” “Nếu tôi ngoan ngoãn?” Bà quay mặt đi. Tôi chợt hiểu mẹ không phải người không nhìn thấy chiếc cân. Bà chỉ luôn đứng bên cạnh, chỉnh lại hai đĩa để chúng tôi tưởng nó cân bằng. “Tại sao mẹ chưa từng hỏi tôi sống thế nào?” tôi hỏi. Môi bà run lên khi nghe chữ mẹ. “Bởi vì mẹ sợ.” “Sợ điều gì?” “Sợ con kể những năm tháng mẹ không có mặt. Sợ dù làm gì cũng không bù được. Gia Hân ở bên mẹ, còn con thì không. Mẹ chỉ muốn giữ cả hai.” “Giữ không giống yêu.” Tôi đặt chiếc vòng ngọc lại. “Nếu mẹ muốn biết tôi đã sống thế nào, sau hôm nay mẹ có thể đến xưởng và hỏi. Nhưng mẹ không được dùng câu trả lời để xin tôi tha thứ.” Tôi rời phòng trong bộ quần áo mình mang đến. Nghi thức bắt đầu đúng chín giờ. Ninh Chính Dương đứng trước bàn thờ, kể về huyết thống, truyền thống và lòng bao dung của gia đình. Ông gọi Gia Hân là đứa con được yêu thương không khác máu mủ. Ông gọi tôi là phần thất lạc cuối cùng đã trở về. Sau đó ông mở gia phả. Tên Gia Hân nằm ở hàng con gái trưởng. Một khoảng trống được chừa bên dưới. Ninh Chính Dương viết tên tôi vào đó bằng mực đen. Khách mời vỗ tay. Ông đặt bản thỏa thuận bên cạnh, đúng như chúng tôi dự đoán. Nội dung nói tôi tự nguyện giữ nguyên cơ cấu gia đình, công nhận quyền đại diện của Gia Hân và giao quyền biểu quyết quỹ cho hội đồng hiện tại trong ba năm. Cây bút đỏ được đặt trước mặt tôi. “Nếu con muốn giữ tên riêng bên ngoài,” ông nói đủ lớn cho khách nghe, “con chỉ cần gạch dòng này. Trong lòng cha mẹ, con vẫn là con.” Đó là lúc cảnh tôi từng kể bắt kịp hiện tại. Mưa gõ lên mái ngói. Mực đen trên tên tôi chưa khô. Gia Hân đứng đối diện trong bộ váy màu trắng ngà mà mẹ đã chuẩn bị cho cả hai. Tôi cầm bút. Gia Hân bước lên, giật tờ gia phả khỏi bàn. “Không ai ký cả.” Ninh Chính Dương quát: “Con còn muốn giữ gì trong nhà này không?” Gia Hân nhìn thẳng ông. “Con muốn giữ tên con. Không phải vị trí cha dùng tên ấy để đổi lấy sự im lặng.” Cô xé bản thỏa thuận làm đôi. Tôi đặt hộp gỗ chứa con dấu Quỹ Tĩnh Lan xuống cạnh bút đỏ. “Trước khi bàn xem tên ai được ở lại,” tôi nói, “chúng ta nên bàn xem nhà họ Ninh còn quyền dùng tên bà nội hay không.” Ninh Chính Dương ra hiệu cho nhân viên tắt máy quay. Gia Hân đã đoán trước. Cô không phát trực tiếp bí mật và cũng không giấu thiết bị ghi âm. Cô chỉ gửi toàn bộ tài liệu cho khách mời và hội đồng bằng thư hẹn giờ trước khi bước vào phòng. Điện thoại bắt đầu rung khắp hai hàng ghế. Duy An đứng lên đọc yêu cầu họp của bốn thành viên hội đồng. Đại diện thợ có tên trong danh sách tham dự. Phiên họp hợp lệ bắt đầu ngay tại căn phòng mà nhà họ Ninh định dùng để công bố chúng tôi thuộc về ai. Ninh Chính Dương vẫn cố ngồi ở đầu bàn. Cô Lưu kéo một chiếc ghế trống đến bên cạnh tôi. “Ghế này dành cho đại diện thợ,” cô nói. Tôi đưa micro cho cô trước. Cô trình bày số người đã mất việc, các điều khoản lấy quyền thiết kế và phương án tài chính thay thế. Gia Hân cung cấp thư giao việc, lịch truyền thông và bằng chứng tài khoản doanh nghiệp đã sao lưu liên hệ riêng của cô. Tôi đưa phong bì chứa bản thỏa thuận bị xé, kèm lời khai rằng mình từng định dùng con dấu mà chưa hỏi người lao động. Ninh Chính Dương cười lạnh. “Con đang tự nhận mình quản lý yếu kém trước tất cả mọi người.” “Đúng,” tôi nói. “Tôi đã sai khi nghĩ có quyền đúng nghĩa là tự mình chọn điều tốt cho người khác. Vì vậy phương án mới không giao quỹ cho tôi.” Tôi trình bản sửa điều lệ. Hội đồng sẽ có hai ghế do người thợ bầu. Mọi dự án chuyển quyền mẫu phải được chính người tạo ra chấp thuận. Ninh thị có thể tài trợ nhưng không được dùng tiền mua phiếu. Quyền phủ quyết của tôi chấm dứt sau khi cơ cấu mới hoạt động đủ một năm. Một thành viên hỏi: “Nếu từ bỏ quyền phủ quyết, cô nhận được gì?” “Quyền biết quyết định sau này không phụ thuộc việc tôi có còn được nhà họ Ninh công nhận hay không.” Ninh Chính Dương đập tay xuống bàn. “Con có biết nếu chống lại gia đình, con sẽ mất quyền hưởng tài sản không?” “Tôi biết.” “Xưởng của con cũng không nhận một đơn nào từ Ninh thị.” “Tôi biết.” “Vậy con vẫn đóng dấu?” Tôi nhìn Gia Hân. Cô không gật đầu thay tôi. Chỉ đứng ở đó, đúng như thỏa thuận: có quyền ở lại và cũng có quyền rời đi. Tôi nhìn cô Lưu cùng những người đã tự chọn cái giá mình chấp nhận. Rồi tôi đóng con dấu xuống nghị quyết phủ quyết dự án cũ. Âm thanh rất nhỏ. Nhưng dấu mực đỏ hiện lên rõ ràng giữa trang giấy. Ninh Chính Dương không còn dự án để công bố, không còn quyền dùng tên Quỹ Tĩnh Lan và cũng không còn hai cô con gái đứng trên sân khấu chứng minh gia đình ông hoàn hảo. Gia Hân tháo huy hiệu Ninh thị trên áo, đặt cạnh con dấu. “Tôi từ chức giám đốc thiết kế và người đại diện hình ảnh,” cô nói. “Các thiết kế thuộc công ty, tôi để lại. Tên và những tác phẩm cá nhân, tôi mang theo.” Bốn thành viên bỏ phiếu thông qua việc tạm tách quỹ khỏi Ninh thị và mở cuộc biểu quyết cơ cấu mới trong ba mươi ngày. Hai người còn lại phản đối. Biên bản ghi đủ cả sáu lá phiếu. Cha tôi đứng giữa phòng nhưng không còn là người quyết định cuộc họp kết thúc lúc nào. Tô Mạn Thanh bật khóc. Lần này không ai chạy đến dỗ bà. Tôi cầm tờ gia phả Gia Hân đã giật khỏi bàn. Tên tôi vẫn ở đó, một dòng mực đen mới viết. Tôi không gạch nó. Cũng không xin họ giữ lại. “Tên này là của tôi,” tôi nói. “Nó không chứng minh ông đã làm tròn vai cha. Và nếu ông xóa nó, huyết thống cũng không biến mất. Từ hôm nay, tôi không dùng gia phả này để đo mình có gia đình hay không.” Tôi đặt tờ giấy xuống rồi bước ra ngoài. Gia Hân kéo vali đi bên cạnh. Cô Lưu đi sau, mang bản nghị quyết có dấu đỏ. Mưa đã ngừng. Ba mươi ngày tiếp theo không giống một kết thúc viên mãn được chuẩn bị sẵn. Quỹ mất hơn nửa khoản tài trợ. Hai cửa hàng tiếp tục hủy đơn. Tám người ở xưởng chưa thể trở lại ngay. Ninh thị gửi thư phản đối cơ cấu mới và từ chối cho quỹ dùng kho trưng bày. Nhưng những tài liệu công khai khiến ba hiệp hội thợ đề nghị góp phí thành viên. Khách sạn Minh Hồ không quay lại hợp đồng cũ, song đồng ý mua một lô nhỏ với tên từng người thợ ghi trong hồ sơ. Đến tháng thứ hai, bốn trong tám người tạm nghỉ trở lại. Hai người tìm được việc khác. Hai người chọn nhận đơn tại nhà. Không ai được trả lại những ngày đã mất. Chúng tôi chỉ có thể xây một cách làm khiến mất mát ấy không lặp lại. Gia Hân ở trên gác xưởng đúng sáu tuần. Sau đó cô thuê một căn hộ nhỏ bên kia con kênh và mở phòng thiết kế riêng. Trên tấm biển trước cửa chỉ có tên cô, không có họ Ninh thị, cũng không có lời giải thích cô là con ruột hay con nuôi của ai. Chúng tôi không gọi nhau là chị em ngay. Có ngày cùng ăn tối. Có ngày tranh cãi đến mức không nhắn tin. Nhưng khi quỹ bầu đại diện mới, cô đề cử cô Lưu chứ không đề cử mình. Còn tôi bỏ phiếu cho phương án trả công của Gia Hân vì nó tốt, không phải vì cô đứng cùng phía. Tô Mạn Thanh đến xưởng vào một chiều cuối thu. Bà không mang quà. Bà ngồi trên chiếc ghế gỗ cạnh cửa và hỏi tôi đã sống ra sao ở Vô Tích. Tôi kể một phần. Bà nghe mà không xin tha thứ. Khi ra về, bà hỏi lần sau có thể đến nữa không. Tôi nói bà có thể hỏi trước. Tôi chưa gọi nơi đó là nhà, cũng chưa đóng cửa vĩnh viễn. Ninh Chính Dương không đến. Ông gửi hai lá thư thông qua trợ lý. Tôi trả lại lá đầu vì nó chỉ nói về danh dự gia đình. Lá thứ hai có một câu hỏi thật: tám người ở xưởng đã trở lại chưa. Tôi trả lời bằng con số, không thêm lời nào. Tần Duy An rút khỏi hồ sơ sau khi cơ cấu quỹ mới được đăng ký. Một tuần sau, anh đến xưởng vào giờ nghỉ, không mang tài liệu. Anh đứng ngoài cửa và hỏi: “Hôm nay tôi có thể mời cô ăn tối với tư cách cá nhân không?” “Tôi có quyền từ chối chứ?” “Luôn có.” “Vậy tôi đồng ý.” Anh nhìn chiếc bàn đầy hóa đơn. “Sau khi cô làm xong?” “Tốt. Tôi không thích người khác quyết định giờ tan làm thay mình.” “Điều đó tôi đã biết.” Buổi tối ấy không có lời hứa lớn. Chúng tôi ăn mì bên bờ kênh. Anh kể mình từng rời một công ty luật vì bị yêu cầu gọi việc che giấu xung đột lợi ích là bảo vệ khách hàng. Tôi kể lần đầu nhuộm hỏng cả mẻ vải nhưng vẫn cố bán vì không muốn thừa nhận sai. Cả hai đều không hoàn hảo nhờ yêu nhau. Chúng tôi chỉ bắt đầu bằng một lời mời không kèm nghĩa vụ. Một năm sau, quyền phủ quyết của tôi chấm dứt đúng hạn. Trong phiên họp cuối cùng, tôi trao con dấu cho hội đồng mới. Dấu mực đỏ được đóng lên bảng thanh toán lô hàng đầu tiên mà tên từng người thợ nằm cạnh phần tiền họ nhận. Cô Lưu nhìn dấu đỏ rồi nói: “Ngày trước người ta dùng màu này để gạch tên cô.” Tôi vuốt dải lụa vừa nhuộm xong trên bàn. Màu đỏ lan đều, không che mất đường dệt bên dưới. “Bây giờ nó dùng để xác nhận một người đã được trả đúng phần của mình.” Ngoài cửa, Gia Hân đang tranh luận với khách về giá thiết kế. Duy An chờ tôi bên cầu, tay cầm hai cốc trà nóng. Tô Mạn Thanh đã nhắn trước để hỏi cuối tuần có thể đến không. Tôi vẫn mang họ Ninh. Không phải vì gia phả cho phép, cũng không phải để chứng minh mình đã thắng người từng sống ở vị trí của tôi. Tôi giữ tên ấy vì đó là tên tôi đã tự chọn sau khi biết toàn bộ sự thật. Gia đình thật không phải nơi không ai từng làm ta tổn thương. Là nơi mỗi người có quyền nói không, quyền rời đi, quyền quay lại và vẫn được nhìn nhận như một con người. Tôi đóng nắp hộp mực đỏ. Lần này, không còn cái tên nào phải bị gạch đi để một cái tên khác được ở lại.