Tôi gọi Hoài Chu đến studio. Anh nhìn ba tập ảnh rất lâu, nhưng không chạm vào tập nào. Tiểu Hạ đóng cửa, kéo rèm rồi đặt điện thoại giữa bàn như thể chúng tôi sắp ký một bản thú nhận. “Tôi cần anh nói thật,” tôi bảo. “Anh nhớ bao nhiêu?” “Không theo thứ tự.” “Cứ nói phần anh chắc chắn.” Hoài Chu ngồi đối diện tôi. Anh kể rằng sau lần đầu, anh bắt đầu mơ hai phiên bản của cùng một cơn mưa. Trong một giấc mơ, tôi đuổi anh đi. Trong giấc còn lại, tôi gọi chúng tôi là bạn. Cả hai đều có cảm giác thật đến mức anh không biết đời mình nằm ở đâu. Sau lần thứ hai, anh nhớ mình đã nhận công việc ở Thượng Hải và cũng nhớ mình từng từ chối. Anh có hai bộ đồng nghiệp, hai căn phòng thuê, hai cách kể về lý do trở lại Thành Đô. Chỉ có một điều không đổi: ở phiên bản nào, anh cũng quay về bằng lựa chọn của chính mình. “Anh đã biết tôi làm chuyện này.” “Anh nghi.” “Vậy tại sao không đối chất?” “Vì mỗi lần anh đến gần sự thật, em càng hoảng. Anh nghĩ nếu để em sống trong timeline em chọn, ít nhất em sẽ bình yên.” Tôi nhìn anh. “Anh có nghe thấy mình vừa nói gì không?” Hoài Chu im lặng. “Anh ghét việc tôi quyết định thay anh, rồi anh đáp lại bằng cách quyết định tôi nên biết bao nhiêu.” “Anh biết.” “Không, anh chỉ vừa mới biết.” Câu nói làm anh cúi đầu. Anh không biện hộ bằng những năm đã chờ, không lấy tình yêu làm giấy phép. Một lúc sau, anh nói: “Em đúng. Anh đã biến im lặng thành một cách kiểm soát lịch sự hơn.” Đó không phải lời xin lỗi đủ để sửa chuyện. Nhưng nó là lần đầu trong buổi sáng có người nhận phần sai mà không cố làm nó nhỏ đi. Tôi kéo tập ảnh thứ ba lại gần. “Dải ruy băng liên quan đến chuyện gì?” Tiểu Hạ trả lời trước. “Tám tháng trước, cậu nhận sửa chiếc váy của cô giáo cũ. Cậu giữ dải ruy băng thừa để thử một kiểu thắt mới.” Hoài Chu nhìn phần chữ còn lại dưới ảnh. “Đêm đó anh cầu hôn.” Ngực tôi đau như bị ghim kim. “Tôi đã trả lời thế nào?” “Anh không kể.” “Tại sao?” “Vì em phải tự xem phần em đã đổi. Còn nếu em không muốn chạm vào dải ruy băng, anh sẽ tôn trọng.” Tôi ghét việc anh nói đúng. Tôi cũng ghét mình vẫn muốn biết. Tôi đặt ba điều kiện. Tiểu Hạ phải ở bên cạnh. Hoài Chu không được chạm vào tôi khi ký ức bắt đầu, trừ khi tôi yêu cầu. Sau khi kết thúc, không ai được dùng điều tôi từng cảm thấy để ép tôi chọn ở hiện tại. Cả hai đồng ý. Tôi chạm vào dải ruy băng. Tiệm áo cưới hiện ra trong ánh đèn vàng. Trên bàn là chiếc váy vừa hoàn tất. Hoài Chu bước vào, mang theo một xửng bánh bao nhỏ. Chiếc nhẫn nằm trong chiếc bánh trên cùng, một ý tưởng ngốc đến mức phiên bản cũ của tôi vừa khóc vừa cười. “Giang Vãn Đường,” anh nói, quỳ giữa những cuộn vải. “Anh không hứa sẽ luôn hiểu em. Anh chỉ hứa mỗi lần không hiểu, anh sẽ hỏi thay vì quyết định.” Tôi đã đưa tay ra. Rồi điện thoại reo. Chủ nhà báo tăng tiền thuê. Cùng lúc, bệnh viện nhắc khoản điều trị mẹ tôi còn nợ. Tôi nhìn chiếc nhẫn và thấy tất cả những gì mình có thể làm hỏng. “Cho em một ngày,” tôi nói. Nhưng tôi không dùng một ngày để suy nghĩ. Tôi dùng nó để tìm tiệm giặt. Khung cảnh bị kéo ngược. Lần thứ hai sống lại đêm ấy, tôi không để Hoài Chu quỳ. Ngay khi anh mở xửng bánh, tôi nói: “Đừng cầu hôn.” Anh đứng sững. “Tại sao?” “Vì em chưa từng xem chúng ta là quan hệ có thể đi đến đó.” Một câu nói đã xóa lời cầu hôn khỏi đời anh. Đổi lại, nó lấy khỏi tôi ký ức ngày hai người xác nhận yêu nhau. Không còn điểm bắt đầu, mọi năm tháng sau đó trong đầu tôi biến thành những cuộc gặp rời rạc, rồi mờ dần như nước ngấm qua vải. Tôi trở lại studio khi đang quỳ dưới sàn. Tiểu Hạ ngồi cách tôi một cánh tay, đúng lời hứa. Hoài Chu đứng bên cửa sổ. Anh không bước tới. Tôi nhớ chiếc nhẫn trong bánh bao, nhớ mình đã muốn nhận, và đồng thời cảm thấy phần ký ức về ngày bắt đầu bị khoét sạch. Tôi biết mình từng yêu anh nhưng không thể tìm ra khoảnh khắc tình cảm ấy có tên. “Xin lỗi,” tôi nói. Hoài Chu nhắm mắt. “Anh nghe.” “Tôi không xin anh tha thứ ngay.” “Anh biết.” “Tôi đã lấy khỏi anh quyền được nghe câu trả lời thật. Ba lần.” “Đúng.” Không có cái ôm nào sau đó. Không có lời rằng chỉ cần tôi nhớ lại là đủ. Hoài Chu lấy chìa khóa căn phòng cũ đặt lên bàn. “Anh đã nhận công việc ở Quảng Châu. Bốn ngày nữa anh đi.” Tôi ngẩng lên. “Vì tôi?” “Không. Vì anh cần một đời sống không xoay quanh việc chờ em nhớ.” Lần đầu tiên, câu trả lời ấy hoàn toàn thuộc về anh. Tôi muốn xin anh ở lại. Muốn nói mình vừa tìm được sự thật nên xứng đáng có thêm thời gian. Nhưng chính ham muốn đó đã dẫn tôi tới tiệm giặt ba lần: tôi luôn muốn hậu quả chờ mình chuẩn bị xong. “Bao giờ anh về?” “Anh chưa biết.” “Anh có muốn tôi liên lạc không?” “Sau khi em quyết định sẽ làm gì với lần cuối.” Anh nhìn chiếc áo sơ mi trắng trong túi tôi. Tôi hiểu. Nếu giặt nó, tôi có thể sửa ngày đầu hai người trở nên quan trọng. Có thể khiến chúng tôi chưa từng yêu, để Hoài Chu không còn bị mắc giữa hai cuộc đời. Hoặc tôi có thể thay một câu khác, giữ anh lại bằng một quá khứ thuận lợi hơn. Cả hai lựa chọn đều tiếp tục quyết định thay anh. Chiều hôm ấy, studio gọi báo chiếc váy cưới tôi sửa bị lệch phần thân khi cô dâu mặc thử. Tôi chắc chắn sáng hôm trước đường may hoàn hảo. Nhưng timeline đã đổi. Trong phiên bản mới, tôi đã nghỉ nửa ngày để đi tìm tạp dề, bỏ lỡ lần thử cuối. Cô dâu đứng trước gương, mắt đỏ hoe. “Tôi chỉ còn hai ngày.” Tôi có thể đổ lỗi cho vải, cho số đo, cho studio. Không ai biết một tiệm giặt không tồn tại đã làm lịch sử đổi lệch nửa ngày. Tôi tháo toàn bộ đường eo trước mặt cô. “Lỗi của tôi,” tôi nói. “Tôi sẽ sửa lại trong đêm, không tính phí. Nếu sáng mai không đạt, tôi hoàn tiền và trả phí để studio khác làm gấp.” Tiểu Hạ nhìn tôi, không cứu lời. Đến nửa đêm, chiếc váy mới xong. Hợp đồng tháng sau vẫn bị hủy vì studio không thể chịu thêm rủi ro. Tôi mất khoản tiền đủ giữ tiệm cũ, nhưng cô dâu nhận chiếc váy đúng giờ. Lúc thu chỉ thừa, tôi thấy mình bình tĩnh lạ thường. Một hậu quả được nhận đúng tên không biến mất. Nó chỉ ngừng đuổi theo ta dưới hình dạng khác. Tôi trải giấy lên bàn, viết ba cột. Lần thứ nhất: tôi biến lời đuổi đi thành lời phủ nhận quan hệ. Hoài Chu mất quyền biết tôi sợ ở lại một mình. Tôi mất cơn mưa đầu tiên. Lần thứ hai: tôi phủ nhận tình yêu để anh nhận việc. Hoài Chu mất quyền tự cân nhắc cả tình cảm lẫn nghề nghiệp. Tôi mất bữa sáng đầu tiên. Lần thứ ba: tôi chặn lời cầu hôn trước khi trả lời thật. Hoài Chu mất quyền nhận câu trả lời. Tôi mất ngày chúng tôi bắt đầu yêu. Ở cuối trang, tôi viết: Lần thứ tư không được xảy ra. Tôi sao ba bản. Một bản cho Tiểu Hạ, một bản để lại tiệm và một bản bỏ vào túi áo sơ mi trắng. Sau đó tôi nhắn Hoài Chu. Bốn giờ mười bảy sáng mai, tôi sẽ đến tiệm giặt. Anh có quyền đến hoặc không. Tôi sẽ không bấm máy. Tôi chỉ muốn trả anh toàn bộ điều tôi biết trước khi cánh cửa đóng. Tin nhắn hiện đã đọc. Không có câu trả lời. Tiểu Hạ đến lúc ba giờ sáng, mang theo ba tập ảnh và một bình trà nóng. “Hoài Chu không đến thì sao?” cô hỏi. “Tớ vẫn dừng.” “Cậu chắc chứ?” “Tớ không cần anh ấy đứng đó để lựa chọn này trở thành đúng.” Mưa rơi lúc bốn giờ lẻ năm. Tôi đặt áo sơ mi lên quầy, không gấp, không bọc. Áo vẫn trắng, chỉ có hàng thêu dưới gấu nhắc điều tôi đã quên quá lâu. Đừng quyết định thay anh. Bốn giờ mười bảy, đèn chớp. Tiệm giặt xuất hiện. Tôi và Tiểu Hạ bước vào. Tĩnh An đã đứng sau quầy. Bà nhìn áo sơ mi rồi đặt phiếu bốn ô trước mặt tôi. Ba ô đầu đóng dấu xanh. Ô cuối trống. “Cô đã chọn câu muốn sửa chưa?” bà hỏi. “Tôi chọn không sửa.” “Vậy cô đến làm gì?” “Trả lại phần sự thật tôi đã giữ một mình.” Tĩnh An nhìn qua vai tôi. Chuông cửa reo. Hoài Chu bước vào, áo khoác ướt mưa. Anh không nhìn tôi trước. Anh nhìn chiếc máy thứ tư, rồi nhìn tờ phiếu trên quầy. “Tôi đến nghe,” anh nói. “Không phải để ngăn.” Tôi gật đầu. Lần đầu tiên, cả hai chúng tôi đứng trước một lựa chọn mà không ai giả vờ biết điều gì tốt hơn cho người còn lại.