Lúc bốn giờ mười bảy phút sáng, chiếc váy cưới treo trước mặt tôi bắt đầu nhỏ nước. Tôi đã ngồi bên nó suốt đêm. Vải lụa khô, sàn nhà khô, mái tiệm cũng không dột. Vậy mà từng giọt nước vẫn chảy từ gấu váy, rơi đúng vào đường phấn tôi vừa kẻ, làm nét trắng tan ra như một lời hứa bị ai đó cố ý xóa đi. Ngoài cửa kính, đèn đường trong ngõ Hạnh Phúc Lý chớp tắt ba lần. Khi ánh sáng trở lại, cuối con ngõ vốn chỉ có một bức tường gạch bỗng xuất hiện một tấm biển xanh nhạt. Tiệm giặt mười ba phút. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông mặc tạp dề xám bước qua màn mưa, gọi đúng tên tôi rồi đặt lên quầy một chiếc áo sơ mi trắng. Tôi không nhớ đã từng may chiếc áo ấy. Nhưng đường chỉ giấu dưới cổ áo là kiểu khâu chỉ mình tôi dùng. Trong túi ngực có một tấm ảnh chụp tôi đứng cạnh Tạ Hoài Chu. Gương mặt anh rõ ràng. Chỗ lẽ ra là mặt tôi chỉ còn một mảng bạc trắng, như thể ai đó đã nhúng bức ảnh vào thuốc tẩy. Người đàn ông nói: “Cô Giang, cô còn một lần.” Tôi siết chiếc ảnh đến cong mép. “Một lần gì?” Ông ta nhìn đồng hồ trên tường. Kim phút vừa chạm số ba. “Một lần sửa quá khứ. Nhưng lần này, thứ bị giặt mất sẽ không chỉ là một bức ảnh.” Ba ngày trước, tôi vẫn tin vấn đề lớn nhất đời mình là một đường may lệch bốn milimét. Tôi là Giang Vãn Đường, hai mươi chín tuổi, chủ tiệm sửa áo cưới Vãn Đường ở cuối ngõ Hạnh Phúc Lý, Thành Đô. Nói là chủ cho sang, thật ra tiệm chỉ có tôi, một máy may công nghiệp đã quá tuổi nghỉ hưu và tấm biển gỗ mẹ tôi để lại. Đêm ấy, tôi đang tháo hàng cúc ngọc trai khỏi chiếc váy cưới của khách cuối cùng trong tháng. Cô dâu muốn nới phần eo nhưng giữ nguyên mọi dấu kim cũ vì chiếc váy từng thuộc về mẹ cô. Công việc của tôi là làm một thứ thay đổi mà trông như chưa từng bị thay đổi. Tôi luôn giỏi việc đó. Tiền thuê mặt bằng còn mười ngày. Hợp