đậy nắp hộp lại mạnh hơn cần thiết. “Biết khẩu vị của người khác không chứng minh được gì.” “Anh không định chứng minh bằng món ăn.” Hoài Chu lấy từ ví ra một tấm ảnh. Trong ảnh, anh đứng trước cửa tiệm của tôi, tay cầm một chiếc bánh sinh nhật méo xệch. Bên cạnh anh là một người phụ nữ mặc áo len vàng. Dáng người, chiếc kẹp tóc và đôi giày đều là của tôi. Gương mặt người phụ nữ đã bạc trắng. Tôi lật mặt sau. Có dòng chữ bằng bút mực xanh. Sinh nhật ba mươi tuổi của Hoài Chu. Vãn Đường làm bánh thất bại lần thứ tư. “Anh ba mươi hai tuổi.” Tôi nói. “Bức ảnh chụp hai năm trước.” “Tại sao mặt tôi biến mất?” “Nếu anh biết, anh đã không chờ đến hôm nay.” “Chờ gì?” “Chờ em nhìn thấy chiếc áo.” Mưa ngoài hiên bỗng nặng hạt. Đèn trong tiệm chớp một lần. Hoài Chu nhìn về cuối ngõ, nơi chỉ có bức tường gạch ẩm. Anh hỏi: “Bây giờ là mấy giờ?” “Bốn giờ mười hai.” Anh thở ra, như vừa thoát khỏi một điều gì. “Vậy vẫn chưa đến giờ.” Tôi ghét những câu cố tình nói thiếu. Tôi kéo chiếc áo về phía mình. “Anh có hai lựa chọn. Đưa giấy tờ chứng minh áo là của anh, hoặc ra khỏi tiệm.” Hoài Chu không giành lại. Anh chỉ đặt hộp cháo lên quầy. “Anh chọn ra ngoài. Chiếc áo cứ để ở đây.” “Anh vừa nói đến lấy nó.” “Anh đổi ý.” “Vì sao?” Anh nhìn tôi. Ánh mắt ấy không giống người muốn đòi lại một món đồ. Nó giống người đang đứng trước một cánh cửa từng kẹp tay mình, biết rõ đau nhưng vẫn chưa nỡ đóng. “Vì em vẫn chưa nhớ,” anh nói. “Và anh không muốn một chiếc áo quyết định thay em.” Khi anh rời đi, tôi mới nhận ra hộp cháo có dán một mảnh giấy nhỏ. Nếu đau dạ dày, uống nước ấm trước. Đừng uống cà phê lúc bụng rỗng. Nét chữ trên giấy khớp với ba mảnh nhắc việc tôi vẫn dán ở máy may. Không phải giống. Là cùng một nét chữ. Sáu giờ sáng, Đường Tiểu Hạ lao vào tiệm với máy ảnh còn đeo trước ngực. Tiểu Hạ là bạn thân của tôi từ đại