ăn hộp cháo anh để lại, nhưng đến nửa đêm vẫn cất nó vào tủ lạnh thay vì đổ đi. Mưa bắt đầu lúc ba giờ năm mươi. Tôi đứng trong bóng tối, chiếc áo sơ mi trắng đặt trên quầy, điện thoại mở đồng hồ. Tiểu Hạ nhất quyết ở lại, nhưng đến bốn giờ mười tôi bảo cô đứng trong tiệm và chỉ bước ra nếu tôi gọi. Bốn giờ mười sáu phút năm mươi tám giây. Đèn đường tắt. Hai giây sau, dòng điện trở lại. Cuối ngõ không còn bức tường gạch. Một căn nhà hẹp chen giữa hai mái hiên, mặt tiền lát gạch xanh, cửa kính mờ hơi nước. Tấm biển chỉ có sáu chữ. Tiệm giặt mười ba phút. Cửa tự mở. Bên trong không có máy giặt hiện đại. Bốn chiếc máy tròn bằng thép xếp sát tường, cửa kính đen như mắt cá. Đồng hồ lớn trên quầy chỉ bốn giờ mười bảy. Kim giây không chạy. Người phụ nữ tóc bạc đứng sau quầy gấp một chiếc khăn xám. Bà mặc áo sơ mi trắng, bảng tên ghi La Tĩnh An. “Giang Vãn Đường,” bà nói. “Lần này cô mang gì đến?” “Tôi chưa từng đến đây.” Tĩnh An đặt chiếc khăn xuống. “Câu đó cô đã nói sau lần thứ hai.” Tôi đặt tấm ảnh bạc mặt lên quầy. “Tôi muốn biết chuyện gì xảy ra.” “Tiệm không giặt câu hỏi.” Bà đẩy sang một tờ phiếu nhỏ. Trên đó có bốn điều khoản viết bằng mực xanh. Một, món đồ phải có mặt trong lựa chọn muốn sửa. Hai, người yêu cầu chỉ được thay một hành động hoặc một câu nói trong mười ba phút. Ba, sau khi trở lại, người yêu cầu mất một ký ức chung với người bị ảnh hưởng. Bốn, mỗi người có tối đa bốn lần. Lần thứ tư lấy đi ký ức đầu tiên khiến hai người trở nên quan trọng với nhau. Phía dưới có ba ô đã đóng dấu. Tôi nhìn chằm chằm. “Đây không phải chữ ký của tôi.” “Đúng. Là dấu vân tay.” Tĩnh An xoay phiếu. Ba dấu ngón cái đều có vết sẹo nhỏ hình lưỡi liềm ở mép phải. Tôi nhìn ngón tay mình. Vết sẹo nằm đúng chỗ ấy. “Bà đã làm gì ký ức của tôi?” “Cô đã trả nó.” “Tôi muốn lấy lại.” “