Tiệm chỉ sửa lựa chọn. Không hoàn tiền.” Tôi cố giữ giọng bình tĩnh. “Người bị ảnh hưởng có quên không?” “Không hoàn toàn. Họ giữ cả hai cuộc đời dưới dạng những giấc mơ không liền mạch.” Tôi nghĩ đến cách Hoài Chu nói anh biết tôi không nhớ. “Anh ấy biết?” “Tôi không trả lời thay người không có mặt.” Tĩnh An mở ngăn kéo, lấy ra một chiếc khăn tay màu xám. Vải đã mất gần hết màu xanh, nhưng góc khăn còn chữ cuối trong tên tôi được thêu bằng chỉ trắng. Tôi không được phép gọi mình bằng một âm, nhưng chính tay tôi từng thêu tên mình như thế trên đồ cá nhân hồi đại học. Chi tiết ấy khiến tôi lạnh sống lưng. “Lần thứ nhất,” Tĩnh An nói. “Cô có muốn xem biên lai không?” “Tôi không muốn sửa gì.” “Xem biên lai không phải giặt lại. Chỉ là nhận món đồ đã thanh toán.” Tôi chạm vào khăn. Tiếng mưa lập tức đổ xuống quanh tôi. Tôi đứng dưới mái hiên cửa hàng tiện lợi, trẻ hơn ba tuổi, áo khoác ướt sũng. Hoài Chu ở trước mặt, tay cầm chiếc khăn xanh che lên tóc tôi. Đồng hồ điện tử phía sau anh chỉ bốn giờ mười bảy. “Anh nhận việc ở Bắc Kinh,” anh nói. “Sáu tháng thôi.” Tôi nghe chính mình đáp: “Đi thì đừng quay lại.” Nỗi giận trong câu nói không xa lạ. Tiệm của mẹ vừa nhập viện. Tôi sợ ở lại một mình, nhưng lại biến nỗi sợ thành một cánh cửa đóng vào mặt anh. Khung cảnh giật lùi như cuộn chỉ bị kéo ngược. Một phiên bản khác của tôi đứng đúng chỗ ấy, vẫn nghe anh nói về Bắc Kinh. Nhưng lần này tôi nắm khăn, hạ nó khỏi đầu. “Em không cần anh bỏ cơ hội vì em,” tôi nói. “Cứ đi đi. Chúng ta chỉ là bạn.” Hoài Chu đứng im rất lâu. “Em chắc chứ?” Tôi gật đầu. Mười ba phút kết thúc bằng tiếng chuông máy giặt. Tôi trở lại tiệm, tay vẫn đặt trên chiếc khăn xám. Một khoảng trống mở ra trong đầu. Tôi biết mình từng trú mưa với ai đó, nhưng không còn thấy mái hiên, không nhớ mùi áo ướt, cũng không nhớ bàn tay nào đã đưa khăn cho mình. Tôi buông chiếc