khăn như bị bỏng. Tĩnh An đặt nó vào túi giấy. “Biên lai đã nhận. Bốn giờ hai mươi chín.” “Khoan đã. Lần sửa đó thay đổi điều gì?” “Cô không đuổi anh ấy đi. Cô tự đẩy mình xuống vị trí người bạn để anh ấy có thể rời đi mà không mang tội.” “Vậy tại sao anh ấy vẫn ở Thành Đô?” “Đó là lựa chọn của anh ấy. Tiệm chỉ sửa lựa chọn của cô.” Đồng hồ nhảy sang bốn giờ ba mươi. Cửa phía sau tôi bật mở. Tiểu Hạ kéo tôi ra ngoài đúng lúc căn nhà lát gạch xanh mờ dần trong mưa. Khi tôi quay lại, cuối ngõ chỉ còn bức tường gạch. Trong tay tôi là túi giấy đựng khăn xám. Tiểu Hạ nhìn nó, môi trắng bệch. “Cậu vào đó bao lâu?” “Mười ba phút.” “Không.” Cô giơ điện thoại. “Chưa đến một phút.” Tôi mở túi. Góc khăn vẫn có chữ đầu trong tên tôi được thêu bằng chỉ trắng. Lần đầu tiên, tôi hiểu vì sao Hoài Chu không cố bắt tôi nhớ. Anh không đứng trước một người mất trí nhớ. Anh đứng trước người đã tự tay trả ký ức về anh để đổi lấy một quá khứ dễ chịu hơn. Và tôi còn ba chiếc dấu trên một tờ phiếu mà chỉ nhớ được một lần thanh toán. Tôi gọi Hoài Chu lúc sáu giờ mười hai phút. Anh bắt máy sau hồi chuông đầu tiên nhưng không nói gì. Phía bên kia có tiếng dao chạm thớt, tiếng nước sôi và tiếng người gọi thêm ba phần cháo. Tôi hình dung anh đứng trong căn bếp mà mình chưa từng thấy, làm một công việc tôi không biết, giữa những người có lẽ đều biết tôi là ai. “Tôi đã vào tiệm giặt,” tôi nói. Tiếng dao dừng lại. “Em nhớ được gì?” “Mái hiên. Công việc ở Bắc Kinh. Câu tôi nói để anh đi mà không mang tội.” Một lúc lâu sau, anh mới hỏi: “Còn cơn mưa đầu tiên?” Tôi cố tìm. Trong đầu chỉ có một khoảng tối mang hình dáng của điều từng tồn tại. “Không.” “Vậy cái giá vẫn còn.” Anh nói bình thản, nhưng tôi nghe tiếng kim loại va xuống sàn. “Tối nay gặp nhau được không?” “Được.” “Tôi muốn anh kể hết.” “Không.” Tôi siết điện thoại. “Anh