không có quyền giấu tôi.” “Anh đồng ý. Nhưng anh cũng không có quyền nhét ký ức của anh vào chỗ trống của em rồi gọi đó là sự thật duy nhất.” “Vậy tôi phải làm gì?” “Kiểm tra những thứ còn lại. Hỏi người khác. Tự quyết định phần nào em tin.” Anh ngừng một nhịp. “Và đừng mang món đồ nào vào tiệm nữa.” Câu cuối làm tôi nổi giận. “Anh lại quyết định thay tôi.” “Anh đang xin.” “Nghe giống mệnh lệnh.” “Vậy anh nói lại.” Giọng anh thấp xuống. “Vãn Đường, anh sợ em sẽ tiếp tục xóa mình chỉ để sửa một chuyện đã đau. Nhưng lựa chọn vẫn là của em.” Tôi không đáp. Anh cũng không thúc. Trước khi cúp máy, Hoài Chu nói nhà ăn đóng cửa lúc chín giờ tối. Anh sẽ đến tiệm sau đó nếu tôi vẫn muốn gặp. Tôi dành cả ngày kiểm kho. Tiểu Hạ mang ba ổ cứng ảnh đến, đặt lên bàn rồi bắt tôi hứa không được một mình quay lại con ngõ lúc bốn giờ mười bảy. Tôi không hứa. Cô ấy mắng tôi mười phút, sau đó vẫn ngồi xuống phân loại từng thư mục. Chúng tôi tìm theo ngày, địa điểm và những khoảng trắng bất thường. Các bức ảnh không biến mất hoàn toàn. Chúng giống một cuốn sổ bị ai đó tẩy đúng phần chữ do tôi viết, để lại vết hằn đủ sâu chứng minh từng có nội dung. Trong ảnh sinh nhật Hoài Chu, mặt tôi bạc trắng nhưng tay anh vẫn đặt hờ sau lưng một khoảng không. Trong ảnh khai trương nhà ăn cộng đồng, anh đeo tạp dề màu xanh đậm; bên cạnh là một bàn tay nữ đang giữ bát cháo. Cổ tay ấy có vết bỏng nhỏ giống tôi. “Cậu nhớ ngày này không?” tôi hỏi. Tiểu Hạ gật đầu. “Cậu dậy từ ba giờ sáng nấu cùng anh ấy. Cháo mặn đến mức ông Trương ăn xong uống ba cốc nước.” “Tớ không biết nấu cháo.” “Sau hôm đó cậu vẫn không biết.” Tôi bật cười dù cổ họng nghẹn lại. Có lẽ đó là phần tàn nhẫn nhất. Tôi không mất những ký ức huy hoàng. Tôi mất các buổi sáng vụng về, những câu đùa dở và cảm giác từng thuộc về một căn bếp. Buổi chiều, tôi mở từng ngăn