còn lại: tôi sợ một ngày anh hối tiếc và biến việc ở lại thành món nợ. Tiếng máy giặt vang lên trong ký ức. Khung cảnh lùi lại. Tôi đứng cùng vị trí, nhưng lần này bước vào bếp trước khi anh kết thúc cuộc gọi. “Anh nhận việc đi,” tôi nói. “Tiệm của tôi đang bận. Tôi không có thời gian cho chuyện tình cảm.” Hoài Chu bỏ điện thoại xuống. “Chúng ta đã ở bên nhau hơn một năm.” “Anh hiểu sai rồi.” “Vãn Đường.” “Tôi chưa từng nói yêu anh.” Một câu nói. Đúng điều khoản. Nó giúp Hoài Chu không từ chối lời mời vì tôi. Trong timeline mới, anh nhận vị trí bếp trưởng nhưng ba tháng sau tự quay về, dùng tiền tích lũy mở nhà ăn cộng đồng. Kết quả nghề nghiệp tốt hơn. Còn mối quan hệ giữa chúng tôi bị cắt khỏi cái ngày đáng lẽ phải nói thật. Tôi trở lại hiện tại với mùi hành nướng trong mũi. Hoài Chu đỡ khuỷu tay tôi nhưng buông ngay khi tôi đứng vững. Tôi biết mình từng ăn bữa sáng cùng anh. Tôi biết bằng chứng nằm trong ảnh. Nhưng tôi không còn nhớ món đầu tiên, chiếc bát nào thuộc về mình hay vì sao anh luôn xay bí đỏ. “Bữa sáng đầu tiên,” tôi nói. Anh gật đầu. “Đó là cái giá lần hai?” “Có lẽ.” “Anh nhớ không?” “Nhớ.” “Kể tôi nghe.” Hoài Chu nhìn chiếc tạp dề xám. “Không.” Cơn giận bùng lên, nhưng lần này tôi hiểu điều anh từ chối. Nếu anh kể, tôi có thể học thuộc ký ức của anh như một công thức và tự thuyết phục đó là của mình. “Vậy nấu lại,” tôi nói. Anh ngẩng lên. “Không phải phục dựng. Không cần giống. Chúng ta nấu một bữa mới.” Tiểu Hạ lập tức giơ tay. “Tớ làm nhân chứng và tuyệt đối không ăn nếu hai người cho quá nhiều muối.” Hoài Chu bật cười. Đó là lần đầu tôi thấy gương mặt anh không mang vẻ đề phòng. Chúng tôi dùng căn bếp nhỏ sau tiệm. Anh đưa tôi dao, không cầm tay chỉ cách thái. Tôi làm vỡ lòng đỏ trứng thứ nhất, cháy cạnh bánh thứ hai và bỏ nhầm đường vào nước chấm. Hoài Chu không sửa lén. Anh hỏi tôi muốn cứu món hay làm