có ảnh chiếc váy cưới treo trong tiệm. Hoài Chu đứng sau tôi, tay cầm một chiếc hộp nhẫn. Mặt tôi đã bạc trắng. Dòng chữ dưới ảnh bị xóa gần hết, chỉ còn hai từ. Không cầu. Tôi lật nhanh đến trang cuối. Trong túi giấy gắn vào bìa có một dải ruy băng màu xám, góc vải hiện số ba. Tiểu Hạ giữ tay tôi trước khi tôi chạm vào. “Lần này cậu không được nói là có người khác làm.” Tôi nhìn ba tập ảnh, ba vật xám và ba dấu ngón tay trên phiếu. Sự thật không còn là một giả thuyết. Không ai đánh cắp ký ức của tôi. Chính tôi đã mang chúng đến quầy, từng món một, rồi trả chúng đi để mua ba phiên bản quá khứ nơi mình không phải chịu trách nhiệm cho điều đã lựa chọn. Tiểu Hạ không cho tôi chạm vào dải ruy băng ngay. “Ngồi xuống,” cô nói. “Tớ cần biết lần ba đã xảy ra chuyện gì.” “Cậu cần tỉnh táo trước. Nói cho tớ ba điều cậu đang định làm.” “Tớ sẽ xem ký ức. Tớ sẽ hỏi Hoài Chu. Sau đó tớ sẽ quyết định về lần thứ tư.” “Không đủ. Cậu đang định xem ký ức bằng cách nào?” “Chạm vào dải ruy băng.” “Có ai ở cạnh?” “Cậu.” “Hoài Chu có quyền từ chối nghe hoặc nhìn cậu tái hiện không?” “Có.” “Nếu ký ức cho thấy cậu từng yêu anh ấy, điều đó có buộc cậu yêu anh ấy bây giờ không?” “Không.” “Nếu anh ấy vẫn yêu cậu, điều đó có buộc anh ấy tha thứ không?” “Không.” Tiểu Hạ kéo ghế đối diện, ngồi xuống rồi khoanh tay. “Bây giờ nói điều cậu sợ nhất.” “Tớ sợ lần ba chứng minh tớ là người tệ.” “Cậu đã quyết định thay đời người khác ba lần. Đừng tìm một ký ức giúp câu đó nhẹ hơn.” “Tớ biết.” “Cậu chưa biết. Cậu vẫn gọi chuyện này là sửa quá khứ, như thể quá khứ là gấu váy lệch. Cậu sửa một câu của mình, nhưng Hoài Chu phải sống toàn bộ phần đời đổi theo.” Tôi nhìn ba tập ảnh. “Vậy tớ phải gọi nó là gì?” “Can thiệp. Hoặc lấy quyền lựa chọn. Cậu tự chọn từ, miễn đừng dùng từ khiến mình vô tội trước khi nghe hết.” “Tớ