Tôi cần nói thêm. Sau khi xem, tôi sẽ không yêu cầu anh xác nhận cảm xúc cũ, không đòi anh tha thứ và không dùng ký ức đó làm lý do bắt anh ở lại.” “Vãn Đường.” “Tôi nghe.” “Em không cần đọc một bản cam kết hoàn hảo.” “Tôi cần nói để chính mình nghe.” “Vậy nói tiếp.” “Nếu anh không muốn tôi chạm dải ruy băng trước mặt anh, hãy nói bây giờ.” “Anh muốn có mặt. Nhưng anh sẽ không kể kết quả trước.” “Được.” “Và nếu em ngã, anh có được đỡ không?” “Tôi sẽ ngồi dưới sàn trước. Chỉ chạm vào tôi nếu tôi gọi tên anh và yêu cầu.” “Anh hiểu.” Tiểu Hạ chỉ vào điện thoại, nhắc tôi còn một câu. “Hoài Chu, anh có muốn mang theo người hỗ trợ riêng không?” Anh bật cười rất khẽ, nhưng giọng nhanh chóng nghiêm lại. “Không. Anh muốn tự nghe. Cảm ơn vì đã hỏi.” Khi cuộc gọi kết thúc, Tiểu Hạ rót trà. “Cậu vừa làm được một việc bình thường,” cô nói. “Nghe không giống lời khen.” “Vì tôn trọng consent vốn phải bình thường. Đừng biến nó thành huân chương.” “Tớ không định.” “Cậu vừa nhìn mặt tớ như đang chờ được công nhận.” “Tớ đang học.” “Thì học tiếp. Nếu sau ký ức, Hoài Chu nói anh ấy ghét cậu thì sao?” “Tớ nghe.” “Nếu anh ấy nói chưa bao giờ muốn gặp lại?” “Tớ không dùng lần thứ tư để đổi câu đó.” “Nếu anh ấy bảo cậu giặt chiếc áo để xóa ngày đầu, vì anh ấy không chịu nổi hai timeline nữa?” Tôi mất nhiều thời gian hơn mới trả lời. “Tớ sẽ hỏi đó có thật sự là điều anh ấy muốn hay là anh ấy muốn giao quyết định khó cho tớ. Nhưng cuối cùng, lần giặt vẫn là hành động của tớ. Tớ không thể lấy yêu cầu của anh ấy làm cách trốn trách nhiệm.” “Vậy nếu chính cậu muốn xóa?” “Tớ chưa biết.” “Đó là câu thật nhất cậu nói sáng nay.” Hoài Chu đến sau hai mươi ba phút. Áo anh còn mùi khói bếp. Anh đứng ngoài cửa studio cho đến khi Tiểu Hạ mở, không tự dùng mật mã mà có lẽ anh từng biết. “Tôi có thể vào không?” anh hỏi. Tiểu Hạ nhìn tôi. Tôi đáp: “Có.” Anh