nhìn ba tập ảnh rất lâu, nhưng không chạm vào tập nào. Tiểu Hạ đóng cửa, kéo rèm rồi đặt điện thoại giữa bàn như thể chúng tôi sắp ký một bản thú nhận. “Tôi cần anh nói thật,” tôi bảo. “Anh nhớ bao nhiêu?” “Không theo thứ tự.” “Cứ nói phần anh chắc chắn.” Hoài Chu ngồi đối diện tôi. Anh kể rằng sau lần đầu, anh bắt đầu mơ hai phiên bản của cùng một cơn mưa. Trong một giấc mơ, tôi đuổi anh đi. Trong giấc còn lại, tôi gọi chúng tôi là bạn. Cả hai đều có cảm giác thật đến mức anh không biết đời mình nằm ở đâu. Sau lần thứ hai, anh nhớ mình đã nhận công việc ở Thượng Hải và cũng nhớ mình từng từ chối. Anh có hai bộ đồng nghiệp, hai căn phòng thuê, hai cách kể về lý do trở lại Thành Đô. Chỉ có một điều không đổi: ở phiên bản nào, anh cũng quay về bằng lựa chọn của chính mình. “Anh đã biết tôi làm chuyện này.” “Anh nghi.” “Vậy tại sao không đối chất?” “Vì mỗi lần anh đến gần sự thật, em càng hoảng. Anh nghĩ nếu để em sống trong timeline em chọn, ít nhất em sẽ bình yên.” Tôi nhìn anh. “Anh có nghe thấy mình vừa nói gì không?” Hoài Chu im lặng. “Anh ghét việc tôi quyết định thay anh, rồi anh đáp lại bằng cách quyết định tôi nên biết bao nhiêu.” “Anh biết.” “Không, anh chỉ vừa mới biết.” Câu nói làm anh cúi đầu. Anh không biện hộ bằng những năm đã chờ, không lấy tình yêu làm giấy phép. Một lúc sau, anh nói: “Em đúng. Anh đã biến im lặng thành một cách kiểm soát lịch sự hơn.” Đó không phải lời xin lỗi đủ để sửa chuyện. Nhưng nó là lần đầu trong buổi sáng có người nhận phần sai mà không cố làm nó nhỏ đi. Tôi kéo tập ảnh thứ ba lại gần. “Dải ruy băng liên quan đến chuyện gì?” Tiểu Hạ trả lời trước. “Tám tháng trước, cậu nhận sửa chiếc váy của cô giáo cũ. Cậu giữ dải ruy băng thừa để thử một kiểu thắt mới.” Hoài Chu nhìn phần chữ còn lại dưới ảnh. “Đêm đó anh cầu hôn.” Ngực tôi đau như bị ghim kim. “Tôi đã