trả lời thế nào?” “Anh không kể.” “Tại sao?” “Vì em phải tự xem phần em đã đổi. Còn nếu em không muốn chạm vào dải ruy băng, anh sẽ tôn trọng.” Tôi ghét việc anh nói đúng. Tôi cũng ghét mình vẫn muốn biết. Tôi đặt ba điều kiện. Tiểu Hạ phải ở bên cạnh. Hoài Chu không được chạm vào tôi khi ký ức bắt đầu, trừ khi tôi yêu cầu. Sau khi kết thúc, không ai được dùng điều tôi từng cảm thấy để ép tôi chọn ở hiện tại. Cả hai đồng ý. Tôi chạm vào dải ruy băng. Tiệm áo cưới hiện ra trong ánh đèn vàng. Trên bàn là chiếc váy vừa hoàn tất. Hoài Chu bước vào, mang theo một xửng bánh bao nhỏ. Chiếc nhẫn nằm trong chiếc bánh trên cùng, một ý tưởng ngốc đến mức phiên bản cũ của tôi vừa khóc vừa cười. “Giang Vãn Đường,” anh nói, quỳ giữa những cuộn vải. “Anh không hứa sẽ luôn hiểu em. Anh chỉ hứa mỗi lần không hiểu, anh sẽ hỏi thay vì quyết định.” Tôi đã đưa tay ra. Rồi điện thoại reo. Chủ nhà báo tăng tiền thuê. Cùng lúc, bệnh viện nhắc khoản điều trị mẹ tôi còn nợ. Tôi nhìn chiếc nhẫn và thấy tất cả những gì mình có thể làm hỏng. “Cho em một ngày,” tôi nói. Nhưng tôi không dùng một ngày để suy nghĩ. Tôi dùng nó để tìm tiệm giặt. Khung cảnh bị kéo ngược. Lần thứ hai sống lại đêm ấy, tôi không để Hoài Chu quỳ. Ngay khi anh mở xửng bánh, tôi nói: “Đừng cầu hôn.” Anh đứng sững. “Tại sao?” “Vì em chưa từng xem chúng ta là quan hệ có thể đi đến đó.” Một câu nói đã xóa lời cầu hôn khỏi đời anh. Đổi lại, nó lấy khỏi tôi ký ức ngày hai người xác nhận yêu nhau. Không còn điểm bắt đầu, mọi năm tháng sau đó trong đầu tôi biến thành những cuộc gặp rời rạc, rồi mờ dần như nước ngấm qua vải. Tôi trở lại studio khi đang quỳ dưới sàn. Tiểu Hạ ngồi cách tôi một cánh tay, đúng lời hứa. Hoài Chu đứng bên cửa sổ. Anh không bước tới. Tôi nhớ chiếc nhẫn trong bánh bao, nhớ mình đã muốn nhận, và đồng thời cảm thấy phần ký