ức về ngày bắt đầu bị khoét sạch. Tôi biết mình từng yêu anh nhưng không thể tìm ra khoảnh khắc tình cảm ấy có tên. “Xin lỗi,” tôi nói. Hoài Chu nhắm mắt. “Anh nghe.” “Tôi không xin anh tha thứ ngay.” “Anh biết.” “Tôi đã lấy khỏi anh quyền được nghe câu trả lời thật. Ba lần.” “Đúng.” Không có cái ôm nào sau đó. Không có lời rằng chỉ cần tôi nhớ lại là đủ. Hoài Chu lấy chìa khóa căn phòng cũ đặt lên bàn. “Anh đã nhận công việc ở Quảng Châu. Bốn ngày nữa anh đi.” Tôi ngẩng lên. “Vì tôi?” “Không. Vì anh cần một đời sống không xoay quanh việc chờ em nhớ.” Lần đầu tiên, câu trả lời ấy hoàn toàn thuộc về anh. Tôi muốn xin anh ở lại. Muốn nói mình vừa tìm được sự thật nên xứng đáng có thêm thời gian. Nhưng chính ham muốn đó đã dẫn tôi tới tiệm giặt ba lần: tôi luôn muốn hậu quả chờ mình chuẩn bị xong. “Bao giờ anh về?” “Anh chưa biết.” “Anh có muốn tôi liên lạc không?” “Sau khi em quyết định sẽ làm gì với lần cuối.” Anh nhìn chiếc áo sơ mi trắng trong túi tôi. Tôi hiểu. Nếu giặt nó, tôi có thể sửa ngày đầu hai người trở nên quan trọng. Có thể khiến chúng tôi chưa từng yêu, để Hoài Chu không còn bị mắc giữa hai cuộc đời. Hoặc tôi có thể thay một câu khác, giữ anh lại bằng một quá khứ thuận lợi hơn. Cả hai lựa chọn đều tiếp tục quyết định thay anh. Chiều hôm ấy, studio gọi báo chiếc váy cưới tôi sửa bị lệch phần thân khi cô dâu mặc thử. Tôi chắc chắn sáng hôm trước đường may hoàn hảo. Nhưng timeline đã đổi. Trong phiên bản mới, tôi đã nghỉ nửa ngày để đi tìm tạp dề, bỏ lỡ lần thử cuối. Cô dâu đứng trước gương, mắt đỏ hoe. “Tôi chỉ còn hai ngày.” Tôi có thể đổ lỗi cho vải, cho số đo, cho studio. Không ai biết một tiệm giặt không tồn tại đã làm lịch sử đổi lệch nửa ngày. Tôi tháo toàn bộ đường eo trước mặt cô. “Lỗi của tôi,” tôi nói. “Tôi sẽ sửa lại trong đêm, không tính phí. Nếu sáng mai không đạt, tôi