hoàn tiền và trả phí để studio khác làm gấp.” Tiểu Hạ nhìn tôi, không cứu lời. Đến nửa đêm, chiếc váy mới xong. Hợp đồng tháng sau vẫn bị hủy vì studio không thể chịu thêm rủi ro. Tôi mất khoản tiền đủ giữ tiệm cũ, nhưng cô dâu nhận chiếc váy đúng giờ. Lúc thu chỉ thừa, tôi thấy mình bình tĩnh lạ thường. Một hậu quả được nhận đúng tên không biến mất. Nó chỉ ngừng đuổi theo ta dưới hình dạng khác. Tôi trải giấy lên bàn, viết ba cột. Lần thứ nhất: tôi biến lời đuổi đi thành lời phủ nhận quan hệ. Hoài Chu mất quyền biết tôi sợ ở lại một mình. Tôi mất cơn mưa đầu tiên. Lần thứ hai: tôi phủ nhận tình yêu để anh nhận việc. Hoài Chu mất quyền tự cân nhắc cả tình cảm lẫn nghề nghiệp. Tôi mất bữa sáng đầu tiên. Lần thứ ba: tôi chặn lời cầu hôn trước khi trả lời thật. Hoài Chu mất quyền nhận câu trả lời. Tôi mất ngày chúng tôi bắt đầu yêu. Ở cuối trang, tôi viết: Lần thứ tư không được xảy ra. Tôi sao ba bản. Một bản cho Tiểu Hạ, một bản để lại tiệm và một bản bỏ vào túi áo sơ mi trắng. Sau đó tôi nhắn Hoài Chu. Bốn giờ mười bảy sáng mai, tôi sẽ đến tiệm giặt. Anh có quyền đến hoặc không. Tôi sẽ không bấm máy. Tôi chỉ muốn trả anh toàn bộ điều tôi biết trước khi cánh cửa đóng. Tin nhắn hiện đã đọc. Không có câu trả lời. Tiểu Hạ đến lúc ba giờ sáng, mang theo ba tập ảnh và một bình trà nóng. “Hoài Chu không đến thì sao?” cô hỏi. “Tớ vẫn dừng.” “Cậu chắc chứ?” “Tớ không cần anh ấy đứng đó để lựa chọn này trở thành đúng.” Mưa rơi lúc bốn giờ lẻ năm. Tôi đặt áo sơ mi lên quầy, không gấp, không bọc. Áo vẫn trắng, chỉ có hàng thêu dưới gấu nhắc điều tôi đã quên quá lâu. Đừng quyết định thay anh. Bốn giờ mười bảy, đèn chớp. Tiệm giặt xuất hiện. Tôi và Tiểu Hạ bước vào. Tĩnh An đã đứng sau quầy. Bà nhìn áo sơ mi rồi đặt phiếu bốn ô trước mặt tôi. Ba ô đầu đóng dấu xanh. Ô cuối