anh cho để trả lời. Tôi vào tiệm và chặn lời cầu hôn trước khi anh nói hết.” Ngón tay anh co lại. “Tại sao?” “Tôi làm vậy vì tôi sợ. Không lần nào tôi làm vì anh. Nỗi sợ của tôi có lý do, nhưng quyền tôi đã lấy của anh là thật.” “Em muốn anh làm gì với lời thú nhận này?” “Không gì cả. Anh không phải làm tôi nhẹ lòng, không phải sửa chi tiết ngay và không phải tha thứ. Tôi chỉ không được giữ nó một mình thêm nữa.” Tôi đặt hai tay lên quầy để anh thấy mình không chạm vào chiếc máy. “Tôi không thể trả ký ức. Cũng không thể bắt anh tin rằng người đang đứng đây giống người anh từng yêu. Tôi chỉ có thể ngừng sửa thêm.” Tĩnh An gõ nhẹ lên mặt quầy. “Bốn giờ hai mươi mốt.” Bà mở cửa chiếc máy thứ tư. Lồng máy tối đen, sâu hơn kích thước thật của nó. Trên bảng điều khiển chỉ có một nút màu trắng. Tôi cầm áo sơ mi. Hoài Chu lập tức nhìn tôi, nhưng anh không bước tới. “Em nói sẽ không bấm máy.” “Tôi biết.” “Vậy tại sao còn cầm áo?” “Vì tôi cần tự mình đặt nó xuống rồi tự mình lấy ra. Nếu chỉ tránh xa cánh cửa, tôi sẽ luôn nghĩ mình dừng vì không đủ can đảm bước đến.” Tôi đặt áo vào lồng máy. Ngay khi lớp vải chạm thép, căn phòng biến mất. Tôi đứng dưới mái hiên bảy năm trước. Khi ấy tiệm của mẹ chưa mang tên tôi. Tôi vừa làm hỏng gấu chiếc váy đầu tiên được giao riêng, ngồi xổm bên thùng rác và khóc vì tin mình không có năng lực tiếp tục nghề. Hoài Chu trẻ hơn, mặc chiếc áo sơ mi trắng, xách hai hộp thức ăn. Anh không hỏi tại sao tôi khóc. Anh ngồi cách một khoảng vừa đủ rồi đưa tôi chiếc khăn tay xanh. “Cơm bị nguội,” anh nói. “Nhưng bánh trứng vẫn còn cứu được.” Tôi bật cười giữa nước mắt. Đó là ký ức gốc. Không phải nụ hôn đầu hay lời tỏ tình. Chỉ là một người không cố sửa tôi, ngồi bên cạnh trong lúc tôi tự quyết định có đứng dậy hay không. Giọng Tĩnh An vọng vào khung cảnh: “Nếu