giặt áo, cô có thể thay một câu.” Tôi nhìn Hoài Chu của bảy năm trước. Tôi có thể bảo anh đừng ngồi xuống. Có thể khiến chúng tôi chưa từng trở nên quan trọng, trả cho anh một cuộc đời không bị ba timeline chồng lên nhau. Hoặc tôi có thể nói ngay rằng mình sẽ yêu anh, tạo ra một điểm bắt đầu rõ ràng hơn, một quá khứ ít lỡ làng hơn. Cả hai đều hấp dẫn vì chúng biến tôi thành người có quyền thiết kế kết quả. Tôi nghe tiếng máy đếm thời gian. Mười hai phút. Mười một phút. Trong hiện tại, bàn tay tôi đang đặt trên nút trắng. Tiểu Hạ thở gấp phía sau. Hoài Chu vẫn không chạm vào tôi. “Anh có muốn tôi xóa ngày đầu không?” tôi hỏi. Anh nhìn thẳng vào tôi. “Anh muốn em không hỏi anh một câu mà chỉ em mới được quyết định.” Tôi hiểu. Nếu anh bảo giữ, tôi có thể đổ lựa chọn cho tình yêu của anh. Nếu anh bảo xóa, tôi có thể biến sự hy sinh thành cách trốn trách nhiệm. Anh từ chối cầm hộ tay tôi, không phải vì thờ ơ mà vì lần này quyền lựa chọn phải nằm đúng chỗ. Tôi nhắm mắt. Trong ký ức, Hoài Chu trẻ tuổi vẫn ngồi dưới mái hiên. Anh bẻ chiếc bánh trứng cháy cạnh làm đôi, giữ phần cháy nhiều hơn cho mình. Tôi không nói câu nào khác. Tôi mở mắt, thò tay vào lồng máy và lấy áo ra. Nút trắng vẫn chưa sáng. Tiếng đếm dừng lại. Tĩnh An cầm tờ phiếu. Bà đóng một con dấu không mực lên ô thứ tư. Dưới ánh đèn, mặt giấy chỉ hằn một vòng tròn trống. “Không giao dịch,” bà nói. “Vậy ký ức vừa thấy thì sao?” “Đó không phải đồ hoàn trả. Là món đồ tự mang theo.” Tôi ôm chiếc áo trước ngực. Vải vẫn trắng. Ký ức mái hiên còn ở lại, mong manh nhưng nguyên vẹn. Bốn giờ hai mươi tám. Tôi quay sang Hoài Chu. “Có một điều nữa anh cần biết. Tôi vừa nhớ ngày đầu.” Anh khẽ gật, chờ tôi nói tiếp. “Tôi sẽ không dùng nó để bảo rằng tình cảm cũ vẫn còn nguyên. Tôi chỉ muốn xác nhận anh đã không kéo tôi đứng dậy. Anh