đổi ý sau năm phút. “Về phía cửa.” Anh lại xoay, chỉ hỏi một câu: “Lần này chắc chưa?” “Chưa chắc. Nhưng cứ để vậy hôm nay.” Chúng tôi cùng cười. Một lựa chọn được phép tạm thời hóa ra nhẹ hơn rất nhiều so với một quá khứ bị ép phải hoàn hảo. Cuộc hẹn thứ tư là ngày cuối của một tháng. Tôi đã thuê một gian nhỏ cạnh nhà ăn cộng đồng, không phải vì Hoài Chu tìm mà vì Tiểu Hạ giới thiệu chủ nhà. Tôi đổi tên bảng hiệu từ “Sửa áo cưới Vãn Đường” thành “Vãn Đường — sửa đồ kỷ niệm”. Mỗi món đồ nhận vào đều có phiếu ghi rõ phần nào được thay, phần nào phải giữ, ai có quyền phê duyệt. Tôi không còn hứa làm thay đổi mà trông như chưa từng thay đổi. Tôi để đường sửa có thể được nhìn thấy nếu chủ nhân muốn. Hôm ấy, tôi và Hoài Chu đi bộ dọc bờ sông. Anh sắp phải trả lời công việc ở Quảng Châu. “Anh muốn đi không?” tôi hỏi. “Có một phần muốn.” “Phần còn lại?” “Muốn ở Thành Đô thêm.” “Tôi không cần anh chọn ngay ở đây.” “Anh đã chọn rồi.” Tôi dừng bước. “Anh từ chối vị trí dài hạn. Nhưng anh nhận hợp đồng tư vấn ba tháng, mỗi tháng vào Quảng Châu một tuần.” “Vì tôi?” “Vì anh muốn giữ nhà ăn và thử một cách làm mới. Em có trong điều anh cân nhắc, không phải lý do duy nhất.” Câu trả lời không lãng mạn theo kiểu những câu chuyện trên váy cưới. Nó tốt hơn. Nó không đặt cuộc đời anh vào tay tôi rồi gọi đó là quà. “Tôi muốn tiếp tục gặp anh,” tôi nói. “Không phải vì tôi nợ người anh từng yêu. Tôi muốn biết người đang đi cạnh tôi.” Hoài Chu hỏi: “Em có chắc không?” “Tôi có thể chắc về lựa chọn hôm nay. Ngày mai nếu thay đổi, tôi sẽ nói.” Anh đưa tay ra, lòng bàn tay ngửa lên. Tôi tự đặt tay mình vào. Không ký ức nào quay lại. Không bức ảnh nào tự lành. Chúng tôi chỉ đi hết đoạn bờ sông trong mưa nhỏ, bàn tay ấm dần theo một điều đang xảy ra, không phải điều từng bị xóa. Một năm sau, tiệm mới của