nhìn thấy. “Em có muốn đến xem không?” anh hỏi. “Tôi có muốn. Tôi muốn hỏi liệu có cách nhìn lại mà không phải trả thêm gì. Tôi muốn lấy lại bữa sáng đầu tiên và ngày chúng ta bắt đầu yêu.” “Anh nghe.” “Nhưng muốn không có nghĩa là phải bước vào.” “Em có cần anh nói rằng những ký ức ấy không quan trọng không?” “Không. Chúng quan trọng. Nếu anh nói ngược lại để tôi dễ chịu, chúng ta lại đang sửa sự thật.” “Vậy em cần gì?” “Anh đứng đây trong lúc tôi tự chọn.” “Được.” “Anh có muốn vào không?” “Có. Anh muốn hỏi vì sao tiệm để anh nhớ hai cuộc đời mà không cho anh quyền từ chối. Nhưng anh không tin cánh cửa ấy nợ anh một câu trả lời.” “Nếu tôi chọn vào, anh có đi cùng không?” “Không. Anh sẽ chờ ngoài này. Ký ức của anh không phải tiền để em giao dịch, và anh không dùng việc đi cùng làm bằng chứng yêu em.” “Nếu tôi không vào?” “Anh ăn sáng với em. Không thưởng, không chúc mừng như thể em vừa vượt qua một bài kiểm tra.” “Tôi vẫn có thể đổi ý vào một ngày khác.” “Em có thể nói điều đó. Anh cũng có thể nói ranh giới của anh khi ngày ấy đến.” Tôi nhìn tấm biển xanh sau mưa. “Vậy hôm nay tôi không vào.” “Anh nghe rõ.” “Cháo sắp nguội.” Hoài Chu đưa tôi chiếc thìa. “Bí đỏ đã xay.” “Tôi biết. Tôi nhớ việc này.” Chúng tôi ngồi trên bậc cửa tiệm mới. Đèn ổn định trở lại. Khi tôi nhìn cuối ngõ lần nữa, tấm biển xanh đã biến mất. Chiếc áo trắng sau lưng khẽ lay trong gió, ô phiếu thứ tư vẫn trống. Tôi từng nghĩ một lựa chọn đúng phải dẫn đến kết quả không đau. Sau cùng tôi mới hiểu, lựa chọn thuộc về mình không phải vì nó hoàn hảo, mà vì mình không xóa người khác khỏi hậu quả của nó. Hoài Chu bẻ chiếc bánh hành làm đôi. Anh đưa tôi phần ít cháy hơn rồi đổi lại khi thấy tôi nhìn phần kia. “Em muốn phần nào?” anh hỏi. Tôi chỉ vào miếng cháy cạnh trong tay anh. “Phần đó.” Anh đưa cho tôi. Một lựa chọn rất nhỏ, không cần sửa lại.