Tôi xé danh sách mười tám người dùng mẫu ngay trước giờ nghiệm thu. Tôi là Lâm Vãn Ý, người đã sống nhiều năm bằng nghề giữ chỗ cho người khác. Sáng hôm ấy, tôi từ chối dùng chính nghề của mình để dựng một hàng chờ giả. Tiếng giấy rách khiến căn phòng họp im bặt. Ngoài cửa kính, hàng ghế nhựa màu xám đã được lau sạch. Mười tám người mặc áo sơ mi giống nhau đang chờ Tiêu Mạn phát thẻ số màu cam. Họ không tới nộp hồ sơ. Họ được thuê để ngồi đúng vị trí, đứng lên đúng giờ và mỉm cười khi máy quay lia qua. Hứa Đình Phong chống hai tay lên bàn. “Cô Lâm, cô biết danh sách đó do ai phê duyệt không?” “Tôi biết.” “Cô cũng biết hôm nay quyết định dự án có được tiếp tục hay không?” “Tôi biết.” “Vậy cô đang làm gì?” Tôi đặt hai nửa tờ giấy xuống trước mặt ông. “Ngừng thuê người đóng vai một hàng chờ đẹp.” Ở cuối bàn, Chu Cảnh Thâm đóng màn hình máy tính. Dashboard phía sau anh vẫn sáng xanh, hiện con số chín mươi sáu phần trăm người dùng hài lòng. Tôi nhìn con số ấy rồi nhìn anh. “Nếu anh vẫn để nó chạy,” tôi nói, “chúng ta sẽ cùng nói dối.” Anh không trả lời ngay. Sáu tuần trước, người đàn ông ấy từng nói công việc của tôi là thứ hệ thống mới phải loại bỏ. *** Bốn giờ bốn mươi sáng, tôi đã giữ mười hai chỗ ở ba tòa nhà khác nhau. Nghe có vẻ không thể, nhưng nghề của tôi không phải dùng một người chiếm mười hai chiếc ghế. Tôi điều phối sáu cộng tác viên, bốn chiếc ghế gấp, hai bình nước nóng và một bảng giờ xe buýt đêm. Tiêu Mạn ngồi ở Trung tâm Hành chính Minh Châu. Tôi đứng tại quầy bảo hiểm y tế phía đông. Hai sinh viên thay ca ở bệnh viện quận. Một bác tài xế về hưu giữ số tại phòng đăng ký cư trú. Mỗi thẻ số màu cam trên túi tôi tương ứng một người thật. Số mười bảy là công nhân đóng gói tan ca lúc sáu giờ. Số hai mươi ba là một ông lão phải đổi ba tuyến xe buýt. Số ba mươi mốt là người mẹ không