thể đưa con sốt cao ra khỏi nhà từ lúc trời chưa sáng. Họ gửi giấy tờ niêm phong, ảnh xác nhận và giờ dự kiến tới. Chúng tôi giữ vị trí, không giữ quyền quyết định. Khi khách tới, họ tự nộp hồ sơ, tự ký và tự nghe hướng dẫn. Tôi gọi đó là dịch vụ thay thời gian. Người khác gọi là chen hàng có tổ chức. Tiêu Mạn gửi tin nhắn lúc bốn giờ năm mươi hai. “Có bảng mới. Họ bắt đầu dùng mã hẹn từ hôm nay.” Tôi nhìn màn hình. Một tấm ảnh chụp bảng thông báo màu xanh: Khu thử nghiệm lịch số. Người có mã hẹn được phục vụ trước. Luồng xếp hàng trực tiếp chỉ tiếp nhận trường hợp đặc biệt. “Tình huống đặc biệt là gì?” tôi hỏi. “Bảng không ghi.” “Quầy trợ giúp mở chưa?” “Chưa có người.” Tôi gập ghế, chuyển thẻ số mười bảy cho cộng tác viên bên cạnh rồi chạy sang tòa chính. Trời vừa sáng. Trước cửa Trung tâm Hành chính Minh Châu đã có hơn sáu mươi người. Một nửa nhìn điện thoại, nửa còn lại nhìn những người đang nhìn điện thoại. Trên màn hình lớn, các mã hẹn liên tục nhảy. Không ai biết hàng cũ còn tác dụng hay không. Tiêu Mạn đứng cạnh mười hai khách của chúng tôi. Cô giơ túi thẻ số. “Chín người không có mã. Ba người có mã nhưng ứng dụng báo sai địa điểm.” “Tớ tới quầy trợ giúp.” “Quầy chưa mở.” “Vậy tìm người phụ trách.” Một giọng nam vang lên phía sau tôi. “Tôi phụ trách.” Chu Cảnh Thâm mặc sơ mi trắng xắn tay, kính gọng mảnh và đeo thẻ chương trình thử nghiệm. Anh cầm một cuốn sổ lưới xanh, không mang vẻ của người đã thức từ ba giờ sáng, dù quầng mắt nói khác. Tôi chỉ vào nhóm khách. “Mười hai người này cần được cấp luồng thủ công.” “Dựa trên điều kiện nào?” “Họ đã xếp hàng trước khi lịch số mở.” “Cô xếp thay họ.” “Đúng.” “Vậy họ không có mặt trong hàng.” “Thời gian của họ có mặt.” Anh nhìn túi thẻ số màu cam. “Dịch vụ của cô làm một người có tiền mua được vị trí trước người không có tiền.” “Tôi thu phí theo giờ và có suất miễn phí.” “Điều đó không