thay đổi nguyên tắc.” “Ứng dụng của anh yêu cầu điện thoại thông minh, tài khoản định danh và khả năng chọn lịch lúc mười giờ sáng hôm qua. Điều đó có thay đổi nguyên tắc không?” “Chúng tôi có luồng ngoại lệ.” “Ở đâu?” Anh quay sang quầy trợ giúp trống. Tôi chờ. Cảnh Thâm ghi một dòng vào sổ. “Nhân sự đang tới.” “Khách của tôi không thể chờ một câu đang tới.” “Vậy cô muốn tôi làm gì?” “Mở luồng thủ công. Ghi nhận giờ họ đã đến. Phục vụ xen kẽ một mã hẹn, một người trực tiếp.” “Không. Nếu tôi thay quy tắc trong giờ đầu, dữ liệu thử nghiệm sẽ không còn giá trị.” “Dữ liệu của anh đang đo một căn phòng không có những người bị khóa ngoài cửa.” Anh khép sổ. “Cô Lâm Vãn Ý, mục tiêu của hệ thống là để không ai phải thuê người giữ chỗ nữa.” “Mục tiêu tốt.” Tôi đáp. “Cách anh thực hiện đang khiến họ phải thuê tôi nhiều hơn.” Màn hình gọi số đầu tiên. Đám đông chuyển động. Những người có mã bước vào cổng bên trái. Bảo vệ dựng dây ngăn luồng trực tiếp. Tôi đưa mười hai khách tới bàn hướng dẫn, nhưng máy quét không nhận giấy hẹn cũ. Một bà cụ thấp người mặc áo hoa nâu nắm tay tôi. “Cô Lâm, hồ sơ của tôi phải nộp trước mười một giờ. Bệnh viện hẹn tuần sau mổ rồi.” Tôi kiểm phong bì. Khương Tú Lan, sáu mươi bảy tuổi. Bà cần xác nhận trợ cấp chăm sóc trước hạn để không phải đóng toàn bộ chi phí tạm ứng. “Tôi sẽ đưa bà vào.” Cảnh Thâm nghe thấy. “Cô không được vượt dây.” “Tôi không vượt. Tôi yêu cầu anh dùng luồng ngoại lệ anh vừa nói.” “Chúng tôi cần xác minh điều kiện.” “Anh xác minh ngay đi.” “Nhân viên nghiệp vụ chưa tới.” “Anh là người khóa luồng thủ công.” “Tôi là người thiết kế vận hành, không có quyền phê duyệt hồ sơ.” “Nhưng anh có quyền khiến bà ấy không đến được người phê duyệt.” Bà Khương siết tay tôi. “Đừng cãi nữa. Tôi ngồi chờ được.” Tôi quay lại. “Bà có đau không?” “Không sao.” “Bà muốn tôi tiếp tục yêu cầu quầy mở hay muốn nghỉ?” Bà nhìn dây ngăn rồi nhìn Cảnh Thâm. “