Tôi muốn chính cậu ấy nói tôi phải làm gì. Đừng nói qua cô.” Tôi im. Cảnh Thâm bước tới, cúi thấp để nghe bà. “Bà Khương, hiện tại mã hẹn của bà chưa có trong hệ thống. Cháu có thể đăng ký yêu cầu khẩn, nhưng thời gian xử lý chưa chắc trước mười một giờ.” “Cháu có dám ghi câu đó vào giấy không?” Anh ngẩng lên. Bà tiếp tục. “Điện thoại của tôi là máy nút bấm. Hôm qua cháu mở lịch trên mạng, tôi không biết. Hôm nay tôi tới trước cửa lúc năm giờ. Nếu trễ, giấy nào ghi rằng tôi đã tới?” Cảnh Thâm mở sổ. “Cháu sẽ ghi.” “Không ghi vào sổ của cháu. Ghi vào hồ sơ của tôi.” Anh nhìn tôi. Tôi không giúp anh trả lời. Sau vài giây, anh gọi một nhân viên kỹ thuật, yêu cầu tạo biên nhận ngoại lệ có thời điểm đến. Đó là thay đổi đầu tiên của hệ thống trong buổi sáng. Nhưng nó không đủ. Quầy nghiệp vụ mở lúc chín giờ mười. Bà Khương được gọi lúc mười giờ bốn mươi tám. Hồ sơ thiếu một xác nhận điện tử từ bệnh viện. Nhân viên yêu cầu bà bổ sung trước mười một giờ. Bệnh viện gửi lúc mười một giờ sáu phút. Hồ sơ bị chuyển sang kỳ sau. Bà Khương không khóc. Bà gấp biên nhận, cho vào túi rồi hỏi tôi phí giữ chỗ bao nhiêu. “Tôi hoàn lại toàn bộ.” “Tại sao?” “Vì bà không nộp được.” “Tôi thuê cô giữ chỗ. Cô đã giữ.” “Nhưng chỗ đó không đưa bà tới quầy đúng hạn.” “Vậy lỗi là của cô à?” Tôi không trả lời được. Cảnh Thâm đứng cách đó hai bước. Anh cũng không nói. Buổi chiều, giám đốc trung tâm triệu tập chúng tôi vào phòng họp. Hứa Đình Phong đặt hai bản báo cáo trắng lên bàn. “Bên kỹ thuật nói nhóm xếp hàng thuê gây nhiễu luồng thử nghiệm. Bên dịch vụ nói hệ thống thay đổi mà không có giai đoạn chuyển tiếp. Tôi không muốn nghe hai bên đổ lỗi.” Tôi hỏi: “Ông muốn gì?” “Một báo cáo khắc phục chung trong mười ngày. Khảo sát ít nhất ba mươi người bị từ chối hoặc phải nhờ người khác đặt lịch. Đề xuất phải đo được.” Cảnh Thâm nói: “Tôi có thể thực