mở prototype trên điện thoại chị Lưu. Chữ quá nhỏ. Nút quay lại nằm sát mép màn hình nứt. Sau ba lần nhập mã, ứng dụng tự đăng xuất. Tôi gọi Cảnh Thâm. “Anh đang bận không?” “Chú Bành đang ở quầy. Chú bảo tôi đứng xa.” “Vậy nghe thôi. Tôi không qua được bước xác nhận.” “Lỗi gì?” “Không báo.” “Cô chụp màn hình được không?” “Chị Lưu không đồng ý lưu ảnh có số tài khoản.” “Vậy mô tả.” “Tôi nhập mã. Vòng quay xuất hiện ba giây rồi về trang đăng nhập.” “Phiên bản hệ điều hành?” “Tôi sẽ hỏi chị ấy có muốn cho biết.” Anh im một nhịp. “Đúng. Tôi xin lỗi.” Tôi hỏi chị Lưu. Chị đồng ý mở trang thông tin máy nhưng không cho chụp. Tôi đọc phiên bản cho anh. Anh phát hiện ứng dụng không hỗ trợ một bản hệ điều hành cũ vẫn còn rất phổ biến. Buổi đổi vai kết thúc với hai mươi ba lỗi, bốn giả định bị gạch và một bát mì bị bỏ quên đến nở gấp đôi. Trong phòng lab chiều hôm ấy, Cảnh Thâm dán từng lỗi lên tường. Tôi ngồi đối diện màn hình prototype. “Anh định sửa hết trong mười ngày?” “Không.” “Cuối cùng cũng biết nói không.” “Tôi định phân loại thứ nào chặn quyền tiếp cận, thứ nào gây bất tiện và thứ nào chỉ làm xấu giao diện.” “Chữ nhỏ là chặn quyền tiếp cận.” “Đồng ý.” “Không có kênh gọi điện cũng vậy.” “Cần nhân sự vận hành, nhưng đồng ý.” “Luồng trực tiếp?” “Phải giữ.” Tôi nhìn anh. “Anh vừa nói gì?” “Phải giữ luồng trực tiếp.” “Ghi vào báo cáo.” “Chúng ta cần số liệu.” “Anh luôn cần số liệu sau khi đã biết câu trả lời à?” “Biết một câu chuyện không đồng nghĩa biết quy mô.” “Biết quy mô cũng không cho phép anh bỏ câu chuyện.” Anh đặt bút xuống. “Vậy báo cáo có cả hai.” Ngày hôm sau, chúng tôi gặp một người dùng khiếm thị tên Trương Văn Hải. Anh Hải dùng trình đọc màn hình. Prototype đọc mọi nút là button một, button hai, button ba. Cảnh Thâm nhăn mặt. “Đội frontend bỏ nhãn truy cập.” Anh Hải hỏi: “Cậu đang nói với tôi hay với cô Lâm?” Cảnh Thâm quay ghế lại. “Với anh. Tôi xin lỗi. Anh muốn thử