máy tắt. Sáng hôm sau, bảo vệ trung tâm giữ lại ba người mang mã giả. Một người khóc, nói đã trả nửa tháng lương. Hứa Đình Phong triệu tập tôi. “Cô giải thích thế nào?” “Thẻ bị làm giả.” “Logo, số tổng đài và cách thu phí đều từ mạng lưới của cô.” “Tào Kỳ không còn làm với tôi.” “Cô đã thông báo cho khách chưa?” Tôi không trả lời. Ông Hứa đẩy bản in quảng cáo qua bàn. “Không có danh sách cộng tác viên công khai. Không có hóa đơn thống nhất. Không có cách xác minh một người có thuộc mạng lưới hay không. Cô gọi đó là dịch vụ hỗ trợ?” “Tôi sẽ xử lý.” “Trong lúc xử lý, chúng tôi đình chỉ mọi thẻ màu cam trong khuôn viên.” “Như vậy khách thật của tôi sẽ mất chỗ.” “Chúng tôi không phân biệt được thật giả.” Cảnh Thâm ngồi bên cạnh, im lặng từ đầu. Tôi quay sang. “Anh không nói gì à?” Anh hỏi ông Hứa: “Log mã hẹn giả có thể xuất theo nguồn tạo không?” “Được, nhưng đó là dữ liệu nội bộ.” “Tôi chịu trách nhiệm thử nghiệm. Tôi cần biết lỗ hổng nằm ở đâu.” “Cậu muốn bảo vệ cô ấy?” “Không. Tôi muốn tách lỗi hệ thống khỏi lỗi mạng lưới.” Ra khỏi phòng, tôi nói: “Anh có thể nói thẳng tôi không kiểm soát người của mình.” “Cô không kiểm soát.” “Cảm ơn.” “Nhưng mã giả đi qua vì endpoint xác nhận chỉ kiểm định dạng, không kiểm chữ ký. Đó là lỗi của chúng tôi.” “Anh định nhận hết phần đó?” “Tôi nhận phần thuộc về tôi.” “Anh vừa xin log cho tôi.” “Không. Tôi xin log cho cuộc điều tra kỹ thuật.” “Tôi cần xem để tìm khách bị hại.” “Cô muốn công bố phần nào?” Tôi dừng lại. “Anh hỏi thật à?” “Log có tên, số định danh và lịch sử giao dịch. Tôi có thể xuất bản ẩn danh theo nguồn, thời gian và trạng thái. Cô chọn phạm vi cần cho việc hoàn tiền. Không ai đưa cô dữ liệu thô.” “Tôi cần số liên hệ của người đã dùng số tổng đài giả.” “Chúng ta xin consent qua trung tâm. Ai đồng ý mới chuyển liên hệ.” “Chậm.” “Đúng.” “Trong lúc đó họ có thể mất tiền.” “Đúng.” “Anh không có cách nhanh