hơn?” “Có. Vi phạm quyền riêng tư của họ.” Tôi nhìn anh. Lần đầu tiên, tôi hiểu việc anh từ chối giúp theo cách tôi muốn không đồng nghĩa anh đứng ngoài. “Xuất bản ẩn danh trước,” tôi nói. “Đồng thời trung tâm gửi thông báo cho những người có giao dịch nghi vấn. Cho họ ba lựa chọn: nhận cuộc gọi từ tôi, nhận email hướng dẫn, hoặc không liên hệ.” “Được.” “Và đừng ghi bảo vệ cô Lâm trong ticket.” “Tôi định ghi khắc phục endpoint xác nhận.” “Nghe chán.” “Ticket tốt thường chán.” Dữ liệu xuất ra hai ngày sau làm cả hai chúng tôi im lặng. Trong ba tháng, mạng lưới của tôi đã xử lý một nghìn một trăm bốn mươi lượt. Sáu mươi tám phần trăm khách làm ca không thể dùng lịch mở ban ngày. Mười chín phần trăm là người lớn tuổi hoặc cần hỗ trợ truy cập. Chín phần trăm không có thiết bị phù hợp. Chỉ bốn phần trăm mua chỗ vì không muốn tự chờ dù có thể. Công việc của tôi không chủ yếu giúp người có tiền vượt người nghèo hơn. Nó đang bù cho giờ làm, khuyết tật và khoảng cách số. Nhưng dữ liệu cũng cho thấy ba mươi bảy giao dịch không có tên cộng tác viên. Mười hai khoản phí bị nâng. Chín khách không nhận biên nhận. Tào Kỳ chỉ là người lợi dụng một lỗ hổng tôi đã để tồn tại vì muốn mạng lưới vận hành nhanh và dựa vào lòng tin. Cảnh Thâm đặt bản tổng hợp giữa bàn. “Cô muốn đưa phần nào vào báo cáo?” “Tất cả.” “Cả ba mươi bảy giao dịch?” “Tất cả.” “Điều đó có thể khiến trung tâm cấm dịch vụ của cô.” “Nếu bỏ chúng đi, báo cáo sẽ biến nghề của tôi thành câu chuyện đẹp.” “Cô không cần quyết định ngay.” “Anh sợ tôi hối hận?” “Tôi sợ cô đang chọn tự phạt thay vì sửa.” Tôi dựa lưng vào ghế. “Khác nhau thế nào?” “Tự phạt là công khai tên mình, nhận hết lỗi rồi để hệ thống cũ tiếp tục. Sửa là hoàn tiền, xác minh cộng tác viên, công bố phí và cho khách cách khiếu nại.” “Anh nói như thể dễ.” “Không dễ.” “Anh sẽ ở lại giúp chứ?” Câu hỏi ra khỏi miệng trước khi tôi kịp giữ