từ ai?” “Bà Khương.” Chúng tôi cười lần đầu tiên sau hai ngày. Tôi viết thông báo mới. Không có câu xin mọi người tin tôi. Chỉ có con số, thời hạn, cách khiếu nại và quyền từ chối liên hệ. Tiêu Mạn duyệt từng dòng. Ba cộng tác viên rút khỏi mạng lưới. Bốn người khác đề nghị góp quỹ. Một người thừa nhận từng thu thêm hai lần và tự gửi danh sách khách. Đến chiều, Cảnh Thâm nhắn: Trang xác minh đã thêm lịch sử trạng thái. Cô muốn tên người bị loại hiển thị bao lâu? Tôi trả lời: Không hiển thị tên. Chỉ báo thẻ không còn hiệu lực và ngày kết thúc. Nếu có điều tra chính thức, trung tâm xử lý riêng. Anh đáp: Đồng ý. Cô có muốn xem mockup trước khi deploy? Có. Đó là toàn bộ cuộc nói chuyện của chúng tôi hôm ấy. Sáng hôm sau, Hứa Đình Phong gọi Cảnh Thâm vào phòng riêng. Tôi không được mời, nhưng cửa kính không cách âm tốt như ông tưởng. Tôi ngồi ngoài hành lang, nghe từng câu bị ngắt bởi tiếng máy in. “Bản báo cáo của cậu đang biến một thử nghiệm lịch số thành chương trình phúc lợi,” ông Hứa nói. “Đó là yêu cầu tiếp cận, không phải phúc lợi.” “Bộ lọc ca đêm, kênh gọi điện, quầy trực tiếp, trình đọc màn hình, biên nhận ngoại lệ. Cậu biết thêm mỗi luồng tăng bao nhiêu chi phí không?” “Biết.” “Vậy cắt nhóm ít người nhất.” “Nhóm nào?” “Cậu có dữ liệu.” “Người dùng trình đọc màn hình ít nhất.” “Bắt đầu ở đó.” Tôi siết quai túi. Cảnh Thâm nói: “Không.” “Cậu đừng trả lời theo cảm xúc.” “Đây là tiêu chuẩn truy cập cơ bản.” “Chúng ta đang chạy thử tại một trung tâm, không xây lại quốc gia.” “Nếu một luồng không dùng được với người khiếm thị, tỷ lệ hoàn thành chín mươi sáu phần trăm là sai.” “Báo cáo không cần nhấn vào bốn phần trăm còn lại.” “Bốn phần trăm đó có tên.” “Tôi tưởng cậu là người dạy đội không thiết kế từ câu chuyện cá nhân.” “Không thiết kế chỉ từ một câu chuyện khác với xóa người kể khỏi dữ liệu.” Ông Hứa hạ giọng. Tôi không nghe rõ. Sau đó Cảnh Thâm bước ra với cuốn sổ lưới