xanh kẹp dưới tay. Anh thấy tôi. “Cô nghe bao nhiêu?” “Đủ để biết anh vừa biến anh Hải thành một phần trăm.” “Tôi đang phản đối việc đó.” “Anh vẫn nói nhóm ít nhất.” “Tôi trả lời câu hỏi dữ liệu.” “Có những câu hỏi không nên trả lời theo cách họ muốn.” “Vậy cô muốn tôi nói gì?” “Nói rằng anh Hải không phải tính năng tùy chọn.” “Tôi đã nói đó là tiêu chuẩn cơ bản.” “Sau khi chọn tên nhóm cho ông ấy cắt.” Cảnh Thâm tháo kính, day sống mũi. “Cô đang tìm một câu sai để biến tôi thành phía đối diện.” “Anh vốn ở phía đối diện.” “Chúng ta đã làm việc hai tuần.” “Hai tuần không xóa sáng đầu tiên.” “Và sáng đầu tiên không thể là bằng chứng duy nhất về mọi quyết định sau đó.” Tôi biết anh đúng ở một phần. Điều đó làm tôi giận hơn. “Anh muốn tôi công bằng với anh, trong khi hệ thống của anh chưa công bằng với họ.” “Không. Tôi muốn cô phân biệt tôi với hệ thống để chúng ta sửa được cả hai.” “Anh luôn có từ hay.” “Còn cô luôn có cách biến việc hy sinh bản thân thành bằng chứng mình đứng về người yếu hơn.” Hành lang im hẳn. Tôi hỏi: “Anh nói lại xem.” “Cô trả tiền thuê nhà để bù quỹ. Cô giữ mọi ca khó. Cô trả lời thay khách khi nghĩ họ mệt. Cô không cho ai giúp nếu họ không làm đúng cách cô muốn. Cô gọi đó là có mặt.” “Ít nhất tôi không ngồi trong phòng chọn ai bị bỏ.” “Cô chọn người bị bỏ mỗi ngày.” “Ở đâu?” “Những người cô từ chối vì lịch kín. Những cộng tác viên cô loại mà không công bố. Chính cô, mỗi khi có nhu cầu riêng nhưng nhường lịch cho khách.” “Tôi không phải người dùng của dự án.” “Đó là điều cô luôn nói. Cô chỉ có giá trị khi giữ chỗ cho người khác.” Tôi bước tới một bước. “Anh không có quyền phân tích tôi.” “Đúng.” Anh lùi lại. “Tôi xin lỗi.” “Xin lỗi không rút được câu vừa nói.” “Không. Nhưng tôi sẽ không nói tiếp nếu cô không muốn.” “Tôi không muốn làm việc với anh hôm nay.” “Bao lâu?” “Tôi chưa biết.” “Chúng ta có báo cáo