sau bốn ngày.” “Đó là vấn đề của anh.” “Phần dữ liệu mạng lưới cần cô duyệt.” “Tôi sẽ duyệt qua Tiêu Mạn.” “Được.” Tôi đi khỏi hành lang mà không quay lại. Ba ngày tiếp theo, chúng tôi tách việc. Tôi gọi từng khách đồng ý liên hệ. Không có Cảnh Thâm ngồi cạnh, không có ai biến lời họ thành sơ đồ. Một người nói không cần hoàn tiền, chỉ cần biết lần sau thẻ nào thật. Một người khác yêu cầu xóa toàn bộ dữ liệu. Tôi làm ngay. Hai người muốn khiếu nại chính thức. Tôi gửi biểu mẫu giấy và số điện thoại, không gửi đường dẫn đăng nhập. Tiêu Mạn quản lý quỹ hoàn tiền. Cô buộc tôi ký giới hạn đóng góp cá nhân. Tôi phản đối ba lần rồi ký. Ngày thứ hai, tôi nhận được lịch hẹn khám răng đã trì hoãn tám tháng. Phòng khám đề nghị chín giờ sáng thứ sáu. Tôi mở lịch, thấy cùng giờ đó có một khách mới cần người giữ chỗ ở quầy trợ cấp. Tôi định từ chối lịch khám. Tiêu Mạn giật điện thoại. “Cậu đi khám.” “Khách này phải nộp trước trưa.” “Tớ điều người khác.” “Ca của cậu kín.” “Vậy chúng ta nói không.” “Tớ có thể dời lịch.” “Cậu đã dời tám tháng.” Tôi nhìn tin nhắn xác nhận. Ngón tay đặt trên nút hủy. Tiêu Mạn hỏi: “Cậu muốn đi khám không?” “Có.” “Vậy đừng bắt tớ tranh luận với một người nói muốn rồi vẫn chọn ngược lại.” Tôi giữ lịch. Ở phía bên kia, Cảnh Thâm gửi bản sửa qua Tiêu Mạn, không nhắn trực tiếp. Anh bỏ dashboard tỷ lệ hoàn thành duy nhất, thay bằng bốn chỉ số: hoàn thành theo kênh, thời gian chờ, số lần cần hỗ trợ và tỷ lệ người dùng tự hoàn thành ở lần sau. Anh thêm một ô chưa đủ dữ liệu thay vì coi giá trị trống là thành công. Ngày thứ ba, anh Hải gửi tôi đoạn ghi âm ngắn bằng consent rõ ràng để chuyển cho đội kỹ thuật. “Bản mới dùng được,” anh nói. “Nhưng đừng chúc mừng. Tôi chỉ hoàn thành được sau khi nhớ phải lọc giờ trước. Hãy xem người dùng lần đầu có biết không.” Tôi chuyển nguyên văn cho Tiêu Mạn, nhờ cô gửi Cảnh Thâm. Đến chiều, bà Khương