ý này vào báo cáo ẩn danh không?” “Ghi tên tôi.” “Bà chắc chứ?” “Tôi nói thì ghi tên tôi. Đừng biến tôi thành bà cụ số bảy.” “Vâng.” Anh im một nhịp rồi hỏi: “Vãn Ý có ở đó không?” Bà nhìn tôi. “Cậu muốn nói với cô ấy thì tự hỏi.” “Bà có thể đưa máy cho cô ấy không?” Tôi nhận điện thoại. “Anh nói đi.” “Cô có muốn gặp để khóa điều khoản báo cáo không?” “Chỉ điều khoản công việc.” “Đúng.” “Ngày mai, mười giờ. Có Tiêu Mạn và anh Hải tham gia từ xa.” “Được.” “Không quay lại cuộc cãi nhau nếu chưa hỏi.” “Được.” Bà Khương giơ một ngón tay. Tôi thêm: “Và bà Khương tham gia, có thù lao.” “Tôi sẽ gửi xác nhận.” Ngày hôm sau, chúng tôi ngồi quanh chiếc bàn tròn trong phòng lab. Không ai ngồi đầu bàn. Cảnh Thâm mở bản điều khoản mới. “Thứ nhất, quầy hỗ trợ cộng đồng do hội đồng người dùng giám sát, không thuộc mạng lưới của cô Lâm hay đội kỹ thuật.” Tiêu Mạn hỏi: “Ai trả lương?” “Ngân sách chương trình. Công khai theo quý.” Anh Hải nói qua loa: “Thứ hai, mọi kênh phải được kiểm thử truy cập trước khi gọi là hoàn thành.” Bà Khương thêm: “Người kiểm thử được trả tiền.” Cảnh Thâm ghi. Tôi nói: “Thứ ba, số offline có biên nhận giờ đến. Không để nhân viên tự quyết ai là ngoại lệ mà không ghi lý do.” “Đồng ý.” “Thứ tư, lịch ca đêm mở cho người không thể dùng giờ ban ngày.” Tiêu Mạn hỏi: “Còn dịch vụ giữ chỗ?” Tôi nhìn tấm thẻ cam trên bàn. “Không cấm. Nhưng mọi cộng tác viên phải xác minh, phí công khai, khách có quyền khiếu nại. Và chúng tôi không được bán cam kết thời gian quầy.” Cảnh Thâm hỏi: “Cô muốn mạng lưới tham gia vận hành quầy hỗ trợ không?” “Không theo hợp đồng của tôi.” “Tại sao?” “Vì nếu tôi sở hữu cả dịch vụ bù lỗi lẫn quầy sửa lỗi, tôi có lợi khi hệ thống tiếp tục khó dùng.” “Cô có thể tham gia với tư cách chuyên gia đồng thiết kế, thù lao công khai.” “Tôi sẽ xem phạm vi.” “Cô không cần trả lời hôm nay.” “Cảm ơn.” Đó là lời cảm ơn đầu tiên tôi nói