trước.” “Cô có định ký trong lúc chờ không?” “Không.” “Được. Tôi sẽ yêu cầu bằng văn bản.” Hai giờ sau, ông Hứa gọi cả hai vào phòng. Ông không mời ngồi. “Đây là buổi nghiệm thu kỹ thuật,” ông nói. “Mọi hệ thống đều dùng dữ liệu kiểm thử và user journey được chuẩn hóa.” Tôi hỏi: “Người tham gia có biết họ đang diễn theo kịch bản không?” “Đương nhiên.” “Khách mời và máy quay có biết không?” “Không ai gọi đây là khảo sát thực địa.” “Dashboard sẽ cộng kết quả của họ vào tỷ lệ hài lòng chứ?” Ông Hứa nhìn Cảnh Thâm. “Cậu giải thích cho cô ấy.” Cảnh Thâm đáp: “Các phiên scripted phải được tách khỏi dữ liệu production.” “Chúng ta chưa production.” “Nhưng slide hiện ghi phản hồi người dùng thử nghiệm, không ghi scripted usability run.” “Câu chữ có thể sửa.” Tôi nói: “Vậy sửa trước. Ghi rõ mười tám người được trả tiền, biết trước luồng và không đại diện tỷ lệ thành công.” Ông Hứa cười ngắn. “Nếu làm vậy, buổi demo còn ý nghĩa gì?” “Cho thấy giao diện hoạt động khi người dùng đã được dạy.” “Cô Lâm, cô đang được trả tiền để tổ chức, không phải phê duyệt phương pháp.” “Tôi chưa nhận tiền.” “Nhưng cô cần nó.” Tôi nhìn hợp đồng. Ông biết quỹ hoàn tiền của chúng tôi còn thiếu. Ông biết ba cộng tác viên đã nghỉ và tiền thuê văn phòng đến hạn. Ông không đe dọa. Ông chỉ đặt đúng giá vào chỗ dễ đau nhất. “Ông muốn người của tôi ngồi ở đâu?” tôi hỏi. Cảnh Thâm quay sang, nhưng không cắt lời. Ông Hứa mở sơ đồ. “Tám người ở luồng đặt trước. Sáu người ở quầy hỗ trợ. Bốn người dùng số offline. Cô điều phối để không có khoảng trống trong khung hình.” “Có bao nhiêu người dùng thật được mời?” “Không cần. Hôm đó trung tâm vẫn mở, ai có lịch vẫn được phục vụ.” “Nhưng họ không nằm trong báo cáo.” “Họ không thuộc mẫu chuẩn.” Tôi cầm hợp đồng lên. “Cho tôi đến sáng mai.” Ra ngoài, Cảnh Thâm hỏi: “Cô đang cân nhắc thật?” “Có.” Anh im lặng. “Anh thất vọng à?” “Cô muốn tôi trả lời thật hay muốn tôi nói câu giúp cô dễ quyết định?” “Thật.” “Có. Nhưng tiền hoàn lại