cho khách cũng là trách nhiệm thật. Tôi không đứng ở vị trí của cô.” “Anh có thể bảo tôi đừng ký.” “Cô đã biết tôi nghĩ gì.” “Vậy tại sao không nói?” “Vì tôi không muốn biến sự tôn trọng thành cách khiến cô chọn giống tôi.” Tôi dựa vào tường. “Nếu tôi ký, anh sẽ làm gì?” “Tách dữ liệu scripted khỏi dashboard nếu tôi còn quyền truy cập. Nếu họ bắt gộp, tôi sẽ ghi phản đối.” “Nếu tôi không ký?” “Tôi chưa biết ông Hứa sẽ thay bằng đội nào.” “Anh có dừng demo không?” “Chỉ nếu dữ liệu bị trình bày sai hoặc người dùng thật bị ảnh hưởng.” “Anh luôn cần điều kiện rõ.” “Điều kiện giúp tôi không biến lời hứa thành màn trình diễn khác.” Tôi gấp hợp đồng bỏ vào túi. “Tôi sẽ nói với mạng lưới trước.” Tối đó, mười hai cộng tác viên họp trong văn phòng. Tôi đặt số quỹ thiếu lên bảng, đặt hợp đồng bên cạnh và giải thích đúng cách ông Hứa đề nghị. Một sinh viên nói: “Chúng ta chỉ thử hệ thống. Có gì sai?” Tiêu Mạn hỏi: “Nếu được phép báo lỗi ngoài kịch bản thì không sai. Nhưng hợp đồng cấm.” Một bác tài xế nói: “Tiền đó là tiền của họ. Ta làm đúng việc họ thuê.” Tôi đáp: “Đúng. Vấn đề là kết quả sẽ được gọi là phản hồi người dùng mà không nói chúng ta đã được dạy.” “Cô quyết đi.” “Tôi muốn mọi người quyết phần của mình. Ai muốn nhận ca nếu hợp đồng được công khai đúng tính chất?” Bảy người giơ tay. “Nếu họ không công khai?” Không ai giơ. Tôi hỏi: “Quỹ thiếu thì sao?” Tiêu Mạn mở bảng. “Chúng ta kéo dài hoàn tiền thêm hai tuần, hỏi khách có đồng ý không. Không tự đổi hạn.” Một cộng tác viên đề nghị cho vay không lãi. Tôi từ chối nhận ngay, yêu cầu viết điều khoản và để mọi người duyệt. Chúng tôi tranh luận gần hai giờ. Kết luận không đẹp: quỹ vẫn thiếu, tiền thuê vẫn đến hạn, bảy người sẵn sàng tham gia nếu đúng nhãn, không ai đồng ý đóng vai người dùng tự nhiên. Sáng hôm sau, tôi trả hợp đồng chưa ký. “Chúng tôi không nhận theo điều khoản này.” Ông Hứa hỏi: “Cô nói chúng