tôi?” “Mười hai cộng tác viên đã bỏ phiếu.” “Cô biến một quyết định vận hành thành hội nghị?” “Ông thuê họ, không chỉ thuê tôi.” “Vậy cô có phương án khác không?” “Có. Mời người dùng thật đã consent, trả thời gian, không đưa kịch bản. Công khai phương pháp. Chấp nhận họ có thể thất bại trước máy quay.” “Không thể.” “Vậy không có hàng mẫu từ chúng tôi.” Ông nhìn Cảnh Thâm. “Cậu đứng về phía này?” Cảnh Thâm đáp: “Tôi đứng về phương pháp có thể giải thích khi bị kiểm tra.” “Cậu biết nhà tài trợ sẽ nghĩ gì khi thấy người dùng thất bại?” “Họ sẽ thấy thứ cần sửa.” “Cậu còn muốn hợp đồng năm sau không?” Cảnh Thâm không trả lời ngay. “Tôi muốn sản phẩm không cần một hàng người được thuê để trông như thành công.” Ông Hứa thu hợp đồng lại. “Được. Buổi nghiệm thu vẫn diễn ra. Nhưng báo cáo chính giữ theo mẫu đã duyệt. Phần của hai người là phụ lục.” Tôi nói: “Không. Dữ liệu của chúng tôi không nằm ở phụ lục.” “Cô không có quyền quyết định.” “Tôi có quyền không cho ông dùng sổ ca của tôi.” “Vậy rút đi.” Tôi nhìn Cảnh Thâm. Anh không bảo tôi bình tĩnh. Không nói sẽ lo. Chỉ hỏi: “Cô muốn rút toàn bộ hay công bố độc lập?” “Công bố độc lập.” “Có consent của người dùng?” “Bản ẩn danh đã được duyệt. Bà Khương và anh Hải đồng ý ghi tên ở phần của họ.” “Vậy tôi sẽ đính kèm methodology và log thay đổi.” Ông Hứa đứng dậy. “Nếu hai người làm vậy trước buổi nghiệm thu, quyền truy cập hệ thống sẽ bị khóa.” Cảnh Thâm nói: “Vậy tôi xuất audit log theo quyền hiện tại, không lấy dữ liệu cá nhân.” “Cậu đang chống lệnh.” “Tôi đang lưu hồ sơ thay đổi của phần tôi chịu trách nhiệm.” Chúng tôi rời phòng với hai ngày trước buổi nghiệm thu và không còn quyền trình bày chính thức. *** Sáng hôm ấy, mười tám người dùng mẫu vẫn xuất hiện. Ông Hứa thuê một công ty sự kiện khác. Họ mặc áo sơ mi giống nhau, cầm thẻ được in mới và ngồi ngay hàng. Tôi nhận ra ba người từng làm quảng cáo ở trung tâm thương mại gần đó. Tiêu Mạn nhìn