tôi. “Chúng ta làm gì?” “Không cản họ.” “Vậy danh sách?” “Tôi sẽ trả trước khi buổi trình diễn bắt đầu.” “Xé thật à?” “Chỉ bản họ gửi cho chúng ta. Không đụng giấy của người khác.” Tôi bước vào phòng họp. Đó là khoảnh khắc câu chuyện quay lại điểm bắt đầu. Ngay trước giờ nghiệm thu, tôi cầm bản danh sách người dùng mẫu và xé đôi trước mặt mọi người. Hứa Đình Phong hỏi tôi đang làm gì. Tôi nói tôi ngừng thuê người đóng vai một hàng chờ đẹp. Dashboard phía sau Cảnh Thâm vẫn hiện chín mươi sáu phần trăm hài lòng. Tôi chỉ vào con số trên màn hình. Nếu Cảnh Thâm để dashboard tiếp tục, sự im lặng của cả hai sẽ biến thành một lời nói dối chung. Cảnh Thâm đứng dậy. Anh không nhìn tôi trước. Anh nhìn mười tám người ngoài cửa, rồi nhìn những người dùng thật đang tới trung tâm với mã hẹn, giấy biên nhận và những câu hỏi không có trong kịch bản. Anh bước tới bàn điều khiển. Ông Hứa nói: “Cậu không có quyền thay nội dung đã duyệt.” “Dashboard đang gộp dữ liệu scripted vào tỷ lệ người dùng.” “Đó là dữ liệu test.” “Không được gắn nhãn.” “Cậu tắt nó, buổi nghiệm thu thất bại.” Cảnh Thâm đặt tay lên bàn phím. “Buổi nghiệm thu đã thất bại từ lúc cần che phương pháp.” Anh tắt dashboard. Khoảnh khắc màn hình đổi màu không hề giống một chiến thắng. Không ai vỗ tay. Nhân viên kỹ thuật ở cuối phòng cúi xuống bàn phím, còn những người phụ trách truyền thông đồng loạt nhìn về phía ông Hứa để chờ một mệnh lệnh mới. Tôi nghe tiếng điều hòa, tiếng ghế dịch và nhịp tim mình đập quá rõ. Điều vừa xảy ra không thể trả quỹ hoàn tiền, khôi phục hợp đồng hay bảo đảm đề xuất của chúng tôi được chấp nhận. Nó chỉ khiến sự thật không còn bị che bởi một con số đẹp. Màn hình xanh biến mất. Cả phòng chỉ còn nền trắng và dòng chữ: Dữ liệu đang được phân loại lại theo nguồn. Máy quay vẫn chạy. Tôi đặt sổ ca bìa đen lên bàn. “Tôi có dữ liệu sáu tuần,” tôi nói. “Một nghìn một trăm bốn mươi lượt trong ba tháng trước thử nghiệm,