ba mươi cuộc phỏng vấn có consent và bốn mươi hai trường hợp dùng các luồng mới. Dữ liệu cho thấy dịch vụ giữ chỗ của tôi đang bù khoảng cách số. Nó cũng cho thấy mạng lưới của tôi thiếu minh bạch, đã để môi giới thu thêm phí và dùng thẻ giả.” Một đại diện nhà tài trợ hỏi: “Cô đang thừa nhận vi phạm?” “Tôi đang thừa nhận phần trách nhiệm của tôi. Danh sách giao dịch đã ẩn danh. Những người đồng ý ghi tên có bản consent riêng. Tôi đã hoàn tiền theo quy trình công khai và vẫn còn thiếu một phần quỹ.” “Vậy tại sao chúng tôi nên tin dữ liệu của cô?” “Đừng tin vì tôi kể hay. Kiểm phương pháp, đối chiếu biên nhận và hỏi người dùng.” Tôi quay sang bà Khương. Bà ngồi hàng thứ hai, không mặc áo giống ai và tự cầm giấy hẹn. “Bà có muốn nói không?” Bà đứng lên. “Tôi muốn.” Không ai đưa bà kịch bản. Bà kể lần lỡ hạn, lần gọi điện chờ mười hai phút và lần tự nộp được hồ sơ. Bà không khen hệ thống. Bà nói nó đỡ hơn, chưa tốt, và đừng lấy chuyện bà làm được một lần để nói ai cũng làm được. Anh Hải tham gia qua loa. Trình đọc màn hình đọc tên anh đúng cách. Anh nói bản mới dùng được sau khi biết phải lọc giờ, nhưng người dùng lần đầu vẫn bỏ lỡ nút. Anh yêu cầu ghi chính xác câu đó. Chị Lưu gửi đoạn phát biểu đã duyệt: lịch ca đêm giúp chị tự chọn giờ, nhưng tổng đài phải mở trong giờ nghỉ thực tế chứ không chỉ giờ hành chính. Ông Hứa yêu cầu dừng phần trình bày. Cảnh Thâm nói: “Ông có thể dừng hợp đồng của tôi. Không thể rút consent họ đã cấp cho phần dữ liệu độc lập.” “Cậu đang dùng tài sản chương trình.” “Audit log thuộc hồ sơ trách nhiệm kỹ thuật. Không có dữ liệu cá nhân.” “Cậu sẽ chịu hậu quả.” “Tôi biết.” Anh quay về phía máy quay. “Chín mươi sáu phần trăm ban đầu không hợp lệ vì loại người thất bại khỏi mẫu và gộp phiên scripted. Khi tách nguồn, tỷ lệ tự hoàn thành lần đầu là sáu mươi mốt phần trăm. Sau hỗ trợ,