tám mươi ba phần trăm. Mục tiêu không nên là ép hai con số thành một. Mục tiêu là giảm nhu cầu hỗ trợ mà không xóa quyền được hỗ trợ.” Một nhà tài trợ hỏi: “Cậu đề xuất tiếp tục hay dừng dự án?” “Đình chỉ triển khai rộng. Giữ thử nghiệm tại Minh Châu dưới giám sát hội đồng cộng đồng. Công khai chi phí từng kênh và kiểm thử truy cập độc lập.” “Còn công ty của cậu?” “Không nên tự nghiệm thu sản phẩm mình thiết kế.” Căn phòng xôn xao. Tôi nhìn anh. Đó không phải hành động từ bỏ tất cả vì tôi. Anh đang từ bỏ quyền tự chấm bài của chính mình. Buổi nghiệm thu kết thúc không có ảnh bắt tay. Hợp đồng của Cảnh Thâm bị tạm dừng ngay chiều đó. Quyền truy cập của anh bị khóa sau khi audit log được bàn giao. Mạng lưới của tôi bị cấm giữ chỗ trong trung tâm hai tuần để rà soát. Quỹ hoàn tiền vẫn thiếu. Văn phòng phải chuyển sang một căn phòng nhỏ hơn trên tầng ba không có thang máy. Không có chiến thắng sạch. Ba ngày sau, cơ quan quản lý thông báo thành lập nhóm đánh giá độc lập. Một tháng sau, dự án được tiếp tục ở quy mô nhỏ với hội đồng cộng đồng có quyền duyệt chỉ số. Hứa Đình Phong rời vị trí quản lý chương trình trong thời gian kiểm tra, nhưng không ai tuyên bố ông là nguồn duy nhất của mọi sai sót. Tào Kỳ bị điều tra vì giữ giấy tờ và thu phí gian dối. Phần mã hẹn giả được xử lý riêng như lỗi bảo mật. Tôi nộp hồ sơ mạng lưới, chấp nhận phạt vì thiếu hóa đơn ở một số ca. Tiêu Mạn buộc tôi đọc kỹ từng điều khoản trước khi ký. Cảnh Thâm không còn là người quyết định thiết kế. Hội đồng thuê anh ba tháng với vai trò bàn giao kỹ thuật, báo cáo cho nhóm người dùng. Tôi được mời làm chuyên gia đồng thiết kế theo số giờ và phạm vi công khai. Tôi chỉ nhận sau khi Tiêu Mạn đọc hợp đồng, bà Khương hỏi ai có quyền sa thải tôi, và anh Hải xác nhận tài liệu làm việc có định dạng truy cập. Cảnh Thâm không